Chương 19: Sự cố phòng thi

Vừa mới sáng sớm, Vĩ và tôi đã thu dọn đồ đạc đến địa chỉ mới mà cậu chuẩn bị. Phương và Yến tiếc hùi hụt vì mất đi osin đầy tiềm năng và triển vọng là tôi. Tuy vậy, hai người vẫn vui vẻ giúp tôi chuyển đồ đạc. Vĩ chuẩn bị cả xe đưa tôi đến địa điểm mới. Đó là một căn nhà gỗ nhỏ, cách trường học không xa lắm. Cậu nói là để tiện cho việc đến thăm và xem xét tình hình học tập của tôi.

Trong thời gian này, cũng bố trí để không ai có thể làm phiền tôi.

Tôi vừa đẩy cửa nhà gỗ bước vào, lập tức bị khung cảnh trước mắt làm cho choáng ngợp. Căn phòng rộng khoảng 20m2, khá nhỏ nhắn nhưng rất phù hợp với một người. Chỉ có điều, ngoài một phòng nhỏ giống như phòng bếp. Toàn bộ những thứ còn lại đều là sách. Có thể nói, đây là một căn phòng tràn ngập sách. Tôi đứng đơ người, trong phút chốc chỉ muốn bỏ chạy. Tôi phải đọc tất cả số sách này sao? Phải ghi nhớ chúng, chỉ trong một tuần? Chúa ơi! Diên Vĩ rõ ràng là muốn trêu đùa tôi!

Mặt tôi gần như mếu, quay sang nhìn Vĩ, mãi mới khó tin hỏi lại

- Mình…phải đọc…tất cả sao?

Vĩ mỉm cười, rất thản nhiên gật đầu.

- Sao thế? Nản lòng rồi sao?

Vĩ nhướn mày nhìn tôi. Tôi nhăn nhó

- Không…không phải. Nhưng….

Nhưng quả thật rất kinh khủng đó! Tôi muốn nói như vậy, tiếc là không thể nói ra. Vĩ nghiêm mặt nhìn tôi

- Mình chỉ có thể giúp cậu đến như vậy mà thôi! Những việc còn lại đều do bản thân cậu! Hiểu chứ?

Cậu vừa nói, vừa nhìn tôi, ánh mắt giống như đặt tất cả hy vọng và tin tưởng vào tôi. Trong phút chốc tôi thấy mình thật tệ. Cậu ấy đã tận lực giúp tôi, tôi không thể nào để cho cậu ấy thất vọng. Anh trai đang chờ tôi. Đống sách này thì có là gì chứ? Vì anh, tôi có thể làm tất cả! Tôi lấy lại tinh thần, tự tin nhìn Vĩ

- Mình nhất định làm được!

Cậu mỉm cười, gật đầu vẻ hài lòng

- Được rồi! Cố gắng học đi! Mình sẽ đến thăm cậu sau!

Vĩ nói rồi tiến ra phía cửa, tôi không kiềm được tò mò gọi cậu lại

- Vĩ này!

- Hả? – Cậu xoay người, một tay vẫn còn nắm chốt cửa – Sao thế?

- Ừ…Đã có ai…đọc hết chỗ sách này chưa?

Vĩ thoáng nhíu mày, suy nghĩ một lúc mới nói

- Hình như đã từng có một người, vì muốn giành lấy vị trí số một ở Học viện nên đã đọc hết chỗ sách đó!

- Thật sao? – Tôi không kìm nổi khâm phục thốt lên. Như vậy thì tôi không phải là không có cơ hội – Kết quả sau đó thế nào?

- Um…cậu ta đọc hết nó trong một tuần! Sau đó…. đã vào trại thương điên làm…trại chủ rồi!

- "…."

Tôi…đáng lẽ nên sớm nghĩ đến kết cục này! Chỉ có thể hy vọng, tôi sẽ không biến thành kẻ thứ hai!

……………

Sau khi Vĩ rời đi, tôi bắt đầu lao vào đống sách vở trên bàn. Gạt hết mọi ý nghĩ, tôi chỉ tập trung đọc sách. Nói thực, vì tự tin vào trí nhớ của bản thân, tôi chẳng mấy khi đọc sách. Mỗi lần cầm cuốn sách đều ngáp ngắn ngáp dài, mỗi đợt thi cũng chỉ cần lôi lại sách vở trong năm đọc qua vài lần là ổn. Cho nên, với số lượng sách khổng lồ cần tiêu hóa trong chốc lát, tôi cũng có chút ngán ngẩm. Tôi khẽ lắc lắc đầu. Tự nói với mình "Tuyết Mai! Mày làm được! Nhất định làm được!"

Sau đó lại cầm sợi dây chuyển hình mặt trời trên cổ, giống như thấy anh đang nhìn mình. Tôi khẽ mỉm cười, tiếp tục cắm cúi đọc.

Ánh chiều tà hắt xiên xiên qua khung cửa khép hờ. Lớp bụi dưới ánh nắng khẽ chuyển động như nhảy múa. Tất cả những thứ ấy, tôi đều không bận tâm. Trong phút chốc, tôi không còn cảm nhận được không gian xung quanh, chỉ thấy những kiến thức chạy dài qua não. Đến lúc ngẩng lên, đã thấy trời tối mịt. Tôi vươn vai, vặn người vài cái cho đỡ mỏi. Cảm thấy môi khô khốc vì thiếu nước. Cái bụng đến lúc này mới nhiệt liệt biểu tình. Tôi ngẩn người, định đứng dậy tìm thứ gì đó ăn tạm thì có người đến.

Tôi hơi ngạc nhiên, bởi vì chỗ này là Vĩ chỉ cho tôi, theo lí thì không ai biết cả. Chẳng lẽ cậu ấy quay lại? Tôi vừa thắc mắc vừa ra mở cửa. Bất ngờ thấy người người giao hàng đang đứng bên ngoài. Hóa ra, Vĩ đã chuẩn bị cả đồ ăn cho tôi. Cậu ấy quả thật rất chu đáo!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!