Chương 18: Cơ hội cuối cùng

- Cậu có thể giúp mình trở về học viện thật sao? – Tôi không kìm được hồi hộp hỏi Vĩ. Cậu chỉ gật gật đầu. Không giống như đang nói đùa

- Nhưng…. bằng cách nào chứ?

Tôi đã bị Hoàng Thiên Vũ đuổi học, bây giờ còn quay lại được ư? Vĩ thấy điệu bộ bán tín bán nghi của tôi, từ từ giải thích

- Thực ra chuyện này nói khó cũng không khó, nói dễ cũng không dễ. Vấn đề chính là ở cậu!

Tôi ngạc nhiên

- Ở mình?

- Đúng vậy!

Thấy tôi vẫn ngơ ngác không hiểu, Vĩ tiếp tục nói

- Có phải cậu rời học viện vì nghĩ Vũ đã rút học bạ của cậu?

Tôi im lặng nghe Vĩ nói, vừa nhớ lại hôm đó. Trước khi trở về phòng, Vũ đã nói với tôi: "Nếu không nộp đơn nghỉ học, sáng mai tôi sẽ gặp trực tiếp thầy hiệu trưởng!" Và quả thật là cậu ta đã làm như vậy. Tôi hơi gật gật đầu, cố ý không nhớ tới cái tát của mình với Vũ.

Vĩ lại bắt đầu cười cười

- Tuyết Mai! Cậu ngốc thật đấy! Học bạ đâu có dễ lấy như vậy. Nói rút là rút ra được sao? Cho dù Hoàng Thiên Vũ có địa vị hay gia đình hậu thuẫn như thế nào, cũng không thể tùy tiện nói ột người thôi học là thôi học ngay được. Cậu ta chỉ nói như vậy để cậu tự nguyện rời đi thôi!

Tôi tròn mắt nghe Vĩ nói, trong đầu tưởng tượng lúc Vũ bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, tôi đã không suy nghĩ mà tưởng cậu đã rút học bạ của tôi thật. Sau đó…. Dù không muốn nhớ lại nhưng cảnh tượng tôi tát Vũ ngày hôm đó vẫn hiện lên. Hu. Tôi đã làm gì vậy chứ? Không biết chừng chính vì cái tát này mà cậu ta mới không nhân nhượng đuổi tôi đi! Cũng không đúng!

Cậu ta đã muốn tôi đi ngay từ đầu, dù có thế nào thì cũng không thay đổi quyết định, nên tôi cũng chẳng việc gì phải thấy hối lỗi khi cho cậu ta một bạt tai cả. Suy nghĩ này làm tôi không còn bứt rứt nữa, chỉ cảm thấy mình thật ngốc, chưa gì đã tin. Tôi sốt sắng hỏi lại

- Như vậy là mình vẫn chưa bị đuổi sao?

- Tất nhiên rồi! Mình cũng đã tìm thấy học bạ của cậu. Thực tế, cậu vẫn đang là học sinh của Học

- Viện

- Thiên

- Tài!

Bốn chữ nhấn mạnh của Vĩ có sức mạnh ghê ghớm. Tôi thiếu chút nữa thì nhảy cẫng lên. Tôi vẫn là học sinh của học viện Thiên Tài. Tức là tôi vẫn có thể quay về, có cơ hội tìm anh!

- Nhưng…..

Chữ này của Vĩ làm tôi bỗng nhiên khựng lại. Cậu hơi nghiêm mặt, nói

- Cho dù thế nào thì cậu đã thua Hoàng Thiên Vũ. Cho nên, việc quay về cũng có một chút rắc rối!

- Rắc rối như thế nào?

Vĩ hơi xoay người khỏi tư thế cũ, chăm chú nhìn tôi

- Nếu cậu trở thành người đứng đầu học viện, thì có thể thay đổi tình hình. Hay nói cách khác, nếu muốn trở về, cậu phải đánh bại Hoàng Thiên Vũ, giành lấy ngôi vị đầu bảng của cậu ta!

- Cái…cái gì?

Lần này thì tôi thật sự choáng. Những mơ mộng tươi đẹp lúc nãy đều bị dập tắt một cách phũ phàng. Giành lấy ngôi vị đầu bảng? Đánh bại Hoàng Thiên Vũ ư? Có đùa không vậy. Tôi làm sao mà trở thành người đứng đầu học viện được chứ? Chưa kể đến lần thất bại thê thảm kia, cái thứ hạng 299 cũng đủ chứng minh tôi hoàn toàn không có khả năng này.

- Mình…làm sao có thể chứ? Cậu có nhầm không thế?

Tôi không thể không thất vọng nhìn Vĩ. Đây là cách cậu nghĩ ra sao? Bảo tôi đi hái sao còn dễ hơn nữa kìa. Mà học viện cũng đâu phải có mình Hoàng Thiên Vũ. Vượt mặt tất cả những người khác là đã khủng khiếp lắm rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!