Mọi giác quan của tôi dường như bất động. Máy móc lặp lại
- Cậu…. bảo sao?
- Tôi nói muốn cậu rời khỏi đây, rời khỏi học viện Thiên Tài! – Vũ lặp lại không một chút do dự
Tôi điếng người. Bảo tôi rời khỏi đây ư? Tôi làm sao có thể rời khỏi đây chứ? Tôi vào đây để tìm anh trai, mọi nỗ lực đều để tìm ra anh – người thân duy nhất của tôi. Bây giờ tôi còn chưa biết chút thông tin gì, tôi không thể đi được. Tôi hoang mang nhìn Vũ
- Cậu…có thể đổi qua yêu cầu khác được không?
- Không! – Vũ từ chối không một chút suy nghĩ
- Tại sao chứ?
- Chẳng sao cả! Đó là điều tôi muốn!
Vũ nói rồi quay lưng bỏ đi, tôi vội vã chạy theo
- Cậu có thể suy nghĩ lại được không? Tôi có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn, nhưng đừng bắt tôi rời khỏi đây! – Giọng tôi gần như van nài
Vũ vẫn yên lặng, không một chút mảy may quan tâm đến thỉnh cầu của tôi. Khuôn mặt trong chốc lát trở nên vô cảm. Tôi vẫn không ngừng đeo bám Hoàng Thiên Vũ, không để ý mình đã theo cậu ta về Kí Túc Xá nam. Vũ vào phòng, đóng sập cửa lại. Tôi tiếp tục ở bên ngoài năn nỉ, đập cửa không ngừng
- Xin cậu đừng đuổi học tôi! Hoàng Thiên Vũ! Cậu mở cửa đi!
- Cậu đi đi! – Giọng Vũ lạnh lùng vọng ra
- Không! Tôi sẽ ở ngoài này, cho đến khi nào cậu chịu thay đổi quyết định! – Tôi kiên quyết đáp lại. Tôi nhất định không thể để mất cơ hội tìm được anh.
- Tùy cậu! Nhưng nếu không nộp đơn nghỉ học, sáng mai tôi sẽ gặp trực tiếp thầy hiệu trưởng!
Tôi nín lặng, dựa người vào bức tường. Mọi người nhìn tôi cứ đứng lù lù ngoài cửa phòng Thiên Vũ thì xì xầm bàn tán. Vài người ném cho tôi ánh mắt không lấy gì thiện cảm. Tôi không quan tâm. Điều duy nhất lúc này tôi biết, là tôi không thể bị đuổi học. Bằng mọi giá!
Tôi cứ đứng như thế đến trưa. Vũ không ra ngoài!
Tôi lại đứng chờ đến tối. Căn phòng Vũ hoàn toàn im lặng.
Hai chân tôi như muốn khuỵu xuống, nhưng tôi vẫn đứng thẳng. Tôi sẽ không gục ngã, tôi phải tìm được anh trai. Thời gian càng thử thách sức chịu đựng của tôi. Nhưng tôi không sợ. Điều đáng sợ nhất là việc anh đã tôi đi, tôi còn gì phải sợ nữa chứ.
Ánh chiều tà hắt bóng tôi ngược lên khung cửa phòng Vũ. Mắt tôi hoa lên, cổ họng khô rát. Những căn phòng xung quanh dần sáng đèn, chỉ có phòng cậu là hoàn toàn không động tĩnh. Tôi vẫn chờ đợi. Đến tận khi những căn phòng ấy đã tắt đèn. Tôi vẫn đứng bất động. Bất thần, một giọt nước rơi xuống mặt tôi. Tôi không kịp lau thì những giọt khác thi nhau rơi xuống. Và…
Ào!
Ào!
Cả trận mưa trút xuống dữ dội. Căn phòng của Thiên Vũ, cuối cùng cũng tắt nốt đèn. Tôi đứng trong một góc tối tăm, bị mưa hắt xối xả. Những ngón chân tôi đau nhức, không còn cảm giác gì, hai mắt nhòe đi, cay cay, mờ mờ. Cả người tôi run lên vì lạnh. Xung quanh chỉ có tiếng mưa lạnh lùng.
Đúng lúc tôi không còn trụ nổi thì một chiếc ô từ đâu che cho tôi, có tiếng Vĩ hét lên
- Cậu điên rồi sao? Sao lại đứng dầm mưa thế hả?
Tôi nhìn khuôn mặt lo lắng của Vĩ, nhưng hình ảnh cứ mờ dần, mờ dần. Chỉ nghe loáng thoáng có ai gọi tên mình
- Tuyết Mai! Cậu tỉnh lại đi! Tuyết Mai!...
…………
Thứ gì mát lạnh áp vào trán tôi làm tôi từ từ mở mắt, một lúc mới phát hiện ra Vĩ đang áp trán vào trán tôi, vừa thấy tôi tỉnh lại, cô bạn vui mừng reo lên
- May quá! Hạ sốt rồi! Cuối cùng cậu cũng tỉnh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!