Trong khoảnh khắc sắp lọt thỏm xuống dòng nước sâu thẳm bên dưới, tôi nhanh tay với được một nhành cây đang chìa ra. Cả người đập vào vách núi đau điếng. Tôi hú hồn, bám chặt lấy vật cứu mạng cuối cùng. Bên dưới tôi 200 mét, mặt nước đục ngàu, chảy dữ dội như muốn nuốt chửng lấy mọi thứ không may rớt xuống. Mưa vẫn không ngừng rơi, tôi cheo leo giữa lưng chừng vách núi.
Chỉ một cái buông tay là coi như chết chắc.
Cành cây nhỏ đột nhiên phát ra những tiếng răng rắc, cảnh báo sự hiểm nguy. Tôi cố đưa chân chạm vào vách đá, mong có thể trèo lên nhưng vô ích. Tôi lại bị trượt ra, kéo theo đất đá văng xuống dưới và tiếng cành sắp gẫy kêu lên khô khốc.
Tôi sẽ chết ở đây! Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này. Tôi sợ hãi kêu lên
- Cứu tôi với! Có ai không? Cứu tôi với!
Đáp lại tiếng kêu của tôi là sự im lặng vô vọng. Tiếng mưa đập vào vách lạnh lùng. Bàn tay tôi sưng tấy lên, những vết xước rỉ máu, chảy dọc theo khuỷu tay đau rát. Những giọt mưa quái ác càng khiến tay tôi trơn tuột. Tôi sắp không níu được nữa, bàn tay dần dần lỏng ra. Đúng lúc đó thì vang lên một giọng nói cứu mạng
- Mau đưa tay đây! – Tôi ngước lên nhìn, ngạc nhiên thấy Thiên Vũ ở bên trên.
- Nhìn gì nữa, mau lên! – Cậu ấy giục tôi, một tay đang chìa ra chờ tôi nắm. Tia hy vọng sáng lên trong mắt tôi. Nhưng vừa chạm phải chiếc mic trên áo cậu ấy, mọi ý nghĩ đều tiêu tan
- Đưa tay đây! – Vũ tiếp tục nói
- Không!
- Cái gì? Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt không thể kinh ngạc hơn – Cậu muốn chết hả?
- Tôi không thể nhận sự giúp đỡ của cậu! Cậu đi đi!
Những ngón tay của tôi đã không trụ được nữa, nhưng tôi vẫn gắng hết sức mình, hét lên. Vũ cũng từ bên trên gào lại
- Cậu cần chiến thắng đến như vậy sao?
- Đúng thế! Tôi cần chiến thắng! Tôi cần phải chiến thắng! Cậu có hiểu không?
Hai mắt tôi cứ nhòa đi, những hình ảnh bị nước mưa làm ướt nhoẹt. Tôi thấy Vũ im lặng. Rồi bất ngờ, cậu giật chiếc mic trên áo, quăng xuống bên dưới. Tôi ngỡ ngàng
- Sẽ không ai thấy tôi cứu cậu. Cậu sẽ không thua! Mau đưa tay đây! – nói rồi Vũ lại giơ tay để tôi nắm. Tôi thật sự đã không giữ được nữa. Tôi từ từ đưa tay ra, rụt dè. Nhưng rồi rắc một tiếng, cành cây gãy vụn, tôi lao cả người xuống dòng nước xanh thẫm.
Tùm!
Âm thanh dội lên khi tôi vừa rớt xuống. Tôi cảm nhận xung quanh mình toàn là thứ chất lỏng kì dị. Chúng len lỏi vào tôi, cả một không gian ngập chìm trong làn nước xanh mỏng. Ngộp thở quá! Tôi cố gắng vùng vẫy nhưng không có một điểm tựa nào. Thứ chất lỏng như muốn nhấn chìm tôi xuống. Cảm giác ngạt thở bao trọn lấy tôi. Tôi không vùng vẫy được nữa, thấy người hình như nhẹ bẫng, cứ chìm dần, chìm dần. Trước khi ngất lịm, tôi thoáng thấy vật gì lao xuống nước.
Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
…….
Tách! Tách!
Chất lỏng mát lạnh chảy vào má tôi từng giọt một. Tôi từ từ mở mắt, khẽ xoay người làm giọt nước trượt dài. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là hình ảnh Thiên Vũ, cậu ta ngồi song song với tôi, trước một đống lửa đang cháy, phát ra những tiếng lách tách của củi khô. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh, nhận thấy mình đang ở trong một cái hang. Nước từ bên ngoài chảy xuống men theo vách núi.
Bên ngoài, mưa không hề có dấu hiệu thuyên giảm.
Tôi dần dần nhớ lại, mình đã giải được chỉ dẫn thứ hai, nhưng lúc đi tìm Vũ và chỉ dẫn thứ ba thì bị rơi xuống vách núi. Nói như vậy, Thiên Vũ đã cứu tôi? Chính cậu ta đã cứu tôi?
- Tỉnh rồi sao?
Giọng nói của Vũ làm tôi giật mình, cậu vừa nói, mắt vẫn hướng về đống lửa. Tôi ngập ngừng
- À…Ừ…
Cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi không biết Vũ đang nghĩ gì, cậu ta cứ nhìn chăm chăm vào đống lửa, như thể bị thôi miên, bên cạnh còn hai viên đá lửa, chắc lấy được sau khi giải mật thư. Nhìn kĩ hơn, tôi phát hiện ra cậu ta đang hong áo. Chiếc áo sơ mi trắng đã gần khô.
Tôi nhìn lại mình, thấy cả người ướt nhẹp. Áo bó sát người, khó chịu vô cùng. Gió thổi qua làm tôi run lên, dùng hai tay xoa xoa người cho đỡ lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!