Hội trường đông chật người, vòng trong vòng ngoài, ai cũng chen lấy một chỗ để xem trận thi đấu có một không hai giữa người đứng gần chót bảng (is me!) và thiên tài của những thiên tài, người liên tục đứng đàu trong tất cả các bảng điểm. Gần như trên mặt ai cũng hiện rõ dòng chữ: "Cậu ta thua chắc rồi!"
Tôi không hề lung lay, đứng cười tự mãn, thậm chí còn rất đắc ý mà nhìn Thiên Vũ bằng ánh mắt chắc thắng. Vĩ rất khoái vụ này, nằng nặc đòi làm trọng tài. Cô bạn đứng ở vị trí trung tâm, dõng dạc tuyên bố
- Vòng thi đấu đầu tiên này sẽ do bạn Phương Tuyết Mai ra đề. Nào! Chúng ta hãy cùng xem đề thi của bạn Phương Tuyết Mai!
Vừa nói, Vĩ hướng thẳng về phía tôi. Tôi tràn đầy tự tin, trịnh trọng bước đến chiếc bàn gần đó. Ở trung tâm chiếc bàn là hai chiếc đĩa lớn, được phủ khăn màu đỏ. Tôi thần bí cầm lấy chiếc khăn, mọi người đều nhất loạt dồn hết tò mò về phía tôi, không ngừng suy đoán
- Cái gì thế nhỉ?
- Cậu đoán xem!
- Chịu thôi!
Tôi từ từ chờ mọi người ổn định, rồi mới nhẹ nhàng kéo tấm vải ra. Rất oanh liệt nói
- Xem đây!
-……??!?!!....
Cả không gian bỗng yên ắng hẳn khi nhìn thấy vật trên bàn, rồi sau đó bắt đầu ồn ào như chợ vỡ
- Bánh…. bao sao?
- Câu đố là bánh bao?
- Đúng thế! Tôi mỉm cười nhìn mọi người và Hoàng Thiên Vũ – Đây chính là đề thi! Chúng ta sẽ….. thi ăn bánh bao!
- Cái gì?
- Đề gì kì cục vậy? Chẳng hóa ra là….. thi ăn sao?
Tất cả mọi người không khỏi bất bình lên tiếng. Riêng tôi vẫn đứng cười trước ý tưởng vô cùng sáng suốt của mình. Ban đầu tôi cũng là định thi giải câu đố. Nhưng với một kẻ như Hoàng Thiên Vũ thì chẳng khác nào tôi cầm chắc thất bại. Từ đó tôi nghĩ đến việc phát huy thế mạnh của mình. Mà thế mạnh của Phương Tuyết Mai là gì nào? Ha Ha Chính là ăn! Như vậy là dùng thế mạnh của mình để đánh bại Hoàng Thiên Vũ, tôi có phải rất khôn ngoan không.
Chắc chắn là cậu ta cũng không thể ngờ đến tôi sẽ thi như vậy.
Quả nhiên Hoàng Thiên Vũ chỉ đứng nhìn trân trân hai dĩa bánh bao to đùng trên bàn, mặt không hề biến sắc. Nhưng dường như có chút gì đó…. nực cười!
Tôi tiến đễn chỗ Hoàng Thiên Vũ, nói
- Là cậu để tôi tự chọn đề, đừng hối hận. Sao hả, bắt đầu chứ?
Vĩ ở một bên giơ tay làm dấu với tôi, cười toe toét. Đại khái như nói
- Như vậy mà cậu cũng nghĩ ra được!
Tôi mỉm cười chiến thắng, sau đó lại quay qua nhìn Thiên Vũ.
- Cậu không ngờ đúng không? Ha Ha. Tôi thông minh hơn cậu tưởng đấy! Nào, tôi bắt đầu nhé!
- Không cần! – Vũ từ nãy im lặng, giờ mới cất tiếng ngăn tôi lại.
Cậu ta kề sát mặt tôi, làm tôi bất giác phải lùi lại một bước. Giờ sao đây? Ăn không được tính chạy làng sao?
Tôi còn đang không biết phản ứng thế nào thì Vũ đã mỉm cười, làm tôi càng ngơ ngác
- Thật không ngờ cậu lại ấu trĩ đến như vậy. Thật làm tôi thất vọng!
Nói rồi cậu khoát tay, ung dung ra ngoài. Bỏ lại một mình tôi đứng trơ trơ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!