Khoảng chừng năm phút trước, An Miên thong dong rơi ra khỏi túi áo, đáp xuống tấm vải trắng.
Thực ra ngã không đau tí nào.
Cơ mà rõ ràng cậu cảm nhận được cơ thể mình đang phát ra tiếng gọi, suy nghĩ của cậu khi ấy là nhất định bản thân còn có thể trở lại cơ thể cũ nhưng cuối cùng lại không được như ý.
Lần thứ hai An Miên mở mắt, mọi thứ trong tầm mắt vẫn to lớn một cách vô lí như cũ, trên đầu cậu vẫn còn hai phiến lá nhỏ kia.
An Miên bò xuống dưới lớp vải trắng, cố gắng ghé sát vào cơ thể mình hơn nữa, trông chờ vào thời gian qua đi sẽ phát sinh chút biến chuyển nào đó.
Cậu cứ chờ mãi chờ mãi đến khi cảnh sát tới, rồi Dung Tỉnh hoảng loạn phát hiện không thấy mình, chờ đến khi người tài xế kia vô tình làm rơi tấm khăn, chờ được một đám người ồn ào hô "còn sống, còn sống" nhưng cậu lại vẫn là cậu như cũ.
An Miên thất vọng tràn trề, trốn ở sau tai mình, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, chẳng biết phải làm thế nào mới ổn.
Cậu không dám để người khác phát hiện ra mình, chỉ có thể không ngừng ngó xem Dung Tỉnh đang ở chỗ nào, trông mong mà nhìn anh, hy vọng Dung Tỉnh có thể nhanh chóng để ý đến mình, kịp thời đón cậu quay lại.
Vẫn may là Dung Tỉnh không biết vì lí do gì thất hồn lạc phách một hồi xong cuối cùng cũng chú ý đến cậu.
Nháy mắt, biểu cảm Dung Tỉnh trở nên cực kì phong phú, xuất sắc khó tả.
Lúc này nhóm cảnh sát vẫn đang vây quanh cơ thể An Miên, thảo luận, "Đứa nhỏ này đúng là còn sống nhưng lại hôn mê, mau đưa đến bệnh viện đi."
"Còn sống? Đưa đến bệnh viện?" Lão khốn nạn chưa bị cảnh sát giải đi, nghe thấy câu nói này lập tức nghĩ đến tiền viện phí, hơn một trăm nghìn tệ kia cũng bay mất, sắc mặt lập tức sa sầm.
Lão khốn nạn liếc mắt nhìn người tài xế vẫn hoảng hốt một bên, "Cho vào viện cũng được, dù sao cũng do nó đâm, nó phải chịu trách nhiệm, để nó đưa đi."
Vị cảnh sát kia cũng nghe không lọt tại, "Chẳng lẽ ông không phải là cậu của đứa nhỏ này à?"
"Tao là cậu nó chứ không phải bố nó." Lão lại phỉ nhổ, không muốn gánh của nợ này chút nào hết.
Người tài xế kia cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Sau khi tiêu hóa được sự thật rằng An Miên đã chết đi sống lại, anh ta thực sự vui mừng, thở phào nhẹ nhõm, "Tôi đưa, để tôi đưa, còn sống là tốt rồi."
Vừa nói, anh ta vừa lấy chìa khóa xe, một tay duỗi ra định đẩy chiếc xe đẩy kia đi.
Kết quả là tay còn chưa kịp chạm vào thì đã có một bóng người chắn ngay trước mặt.
Dung Tỉnh giả bộ kích động bổ nhào cả người về phía cơ thể của An Miên… tuy rằng lúc này anh kích động thật… rồi đưa tay lên khẽ vuốt mặt An Miên.
Đương nhiên mục đích chính của anh là đặt ngón trỏ vào trước cái tai của cơ thể này, để nhóc con kia có thể ôm lấy ngón tay anh rồi bò vào lòng bàn tay. Thực ra anh muốn trực tiếp xách người lên nhưng đứng trước bàn dân thiên hạ như thế này, hành động như thế quá rõ ràng.
Cơ mà qua một lát, anh cảm thấy nhóc con kia khẽ chạm đôi tay vào móng tay anh, bắt đầu ra sức mà trèo.
Nhóc con đặt chân lên móng tay Dung Tỉnh, cố hết sức leo lên nhưng cuối cùng lại bị trượt xuống.
Người lái xe kia đứng ngây ra tại chỗ, ngạc nhiên nhìn Dung Tỉnh, anh ta cảm thấy phản ứng của anh quá kì lạ.
"Cậu ấy là bạn tôi, bạn cực kì thân." Dung Tỉnh giải thích, cố ý khiến hốc mắt đỏ bừng lên, giữ động tác vuốt mặt An Miên bằng tay phải, đầu ngón tay chạm vào tai cậu, dùng cơ thể chắn tầm mắt của người khác: "Tôi đang vui, thực sự rất vui."
"À, ờm." Tài xế tạm tin lời giải thích này, chẳng qua là vẫn cứ ngơ ngác cầm chìa khóa xe.
Dung Tỉnh khẽ thở phào một hơi, vừa giữ nguyên tư thế vừa nheo mắt nhìn về phía lão khốn nạn sắp bị cảnh sát đưa đi kia.
"Làm sao?" Lão khốn nạn cứng cổ hỏi anh.
"Ông chẳng qua chỉ là cậu của cậu ấy, không phải ba cậu ấy." Dung Tỉnh hỏi, "Những lời này đồng nghĩa với việc ông không muốn làm người giám hộ của cậu ấy?"
Lão khốn nạn mắng, "Mày quản tao có muốn hay không làm gì, liên quan đéo gì tới mày?"
"Tôi muốn đưa cậu ấy đi," Dung Tỉnh nói, "Hẳn là ông sẽ không từ chối đâu nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!