Chương 66: Kết thúc.

Suy luận của Dung Tỉnh hoàn toàn chính xác, nhưng không đáng để vui mừng chút nào. Anh đau lòng đến mức không thể diễn tả thành lời.

Một hồi lâu sau, An Miên mới dần bình tĩnh lại, cậu lau đôi mắt đỏ hoe của của mình, ngồi bên cạnh tay Dung Tỉnh, cố nén nước mắt, "Vậy nên làm thế nào bây giờ…"

Việc nhận ra cũng không phải để tự trách bản thân, giải quyết vấn đề mới là quan trọng nhất.

"Thực ra thì tớ vẫn luôn cố gắng yêu lấy mình. Dù sao mọi người đều rất yêu tớ, đương nhiên tớ cũng nên yêu chính mình mà." An Miên khẽ nói, "Nhưng có vẻ như cách này không hiệu quả."

"Làm như vậy đương nhiên là không được rồi." Dung Tỉnh thở dài.

Đúng vậy, dù sao chuyện cậu có yêu mình hay không và việc người khác có yêu cậu hay không là hai chuyện chẳng hề liên quan đến nhau.

An Miên rơi vào trầm tư, cảm thấy vấn đề trước mắt này so với đề toán phức tạp còn khó hơn gấp trăm lần. Sự tự tin của cậu, sự khẳng định của cậu đối với bản thân mình, dường như toàn bộ đều không thể tách rời khỏi sự thật rằng "Dung Tỉnh yêu cậu". Cậu biết tình trạng này không đúng nhưng rốt cuộc cậu phải làm thế nào mới có thể thực sự yêu bản thân mình?

"Đổi lại thì lúc trước," Dung Tỉnh cười khổ, "Nếu trước ngày cậu đột nhiên xuất hiện trong phòng ngủ của tớ, nếu có người nói với tớ, thực ra cậu không yêu bản thân mình, chắc chắn tớ sẽ không tin."

An Miên ngẩng đầu, có hơi kinh ngạc, "Tại sao?"

"Bởi vì cậu thực sự quá xuất sắc." Dung Tỉnh hỏi, "Chẳng lẽ cậu không biết mình xuất sắc đến mức nào sao?"

An Miên được khen đến đỏ mặt, há miệng ra rồi lại ngậm miệng lại, thực sự không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào. Cậu có biết mình rất giỏi không? Mỗi lần đều thi đứng hạng nhất, mỗi lần làm việc đều nhận được lời khen ngợi không gì sánh bằng của các khách hàng, nếu quả thực nói không biết thì dường như quá mức giả dối.

Nhưng mà…

"Có lẽ là bởi những chuyện đó đều đến quá dễ dàng," An Miên nói, "dù làm được một vài chuyện mà những người khác đều không làm được, hình như cũng chẳng có gì ghê gớm."

Dung Tỉnh nghiến răng. Còn nói chuyện tiếp thì e là anh cũng không thích bản thân mình nữa.

"Dù sao," An Miên lại nói, "những chuyện người khác có thể làm được, có nhiều thứ tớ không làm được."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như bọn họ đều dễ dàng kết bạn làm quen, ví dụ như bọn họ đều có thể vô cùng vui vẻ hòa nhập vào một hoàn cảnh mới, ví dụ như bọn họ đều hiểu phải làm thế nào mới có thể khiến cuộc trò chuyện giữa họ với mọi người càng thêm vui vẻ hơn," An Miên tỉ mỉ đếm từng chút một, "ví dụ như bọn họ đều được gia đình yêu thương…"

Nói tới đây, hai người đều hơi sửng sốt.

"Không đúng, cái này không tính, gia đình tớ bây giờ cũng thích tớ." An Miên nhanh chóng sửa lại, "Chưa kể tớ vốn không quan tâm bọn họ có thích tớ hay không."

Những lời nói ra trong tiềm thức này không dễ gì rút lại được. Dung Tỉnh nhận ra đây có lẽ chính là suy nghĩ thật trong lòng An Miên.

Dung Tỉnh nói, "Có lẽ cậu nên nói chuyện đàng hoàng với An Lạc Tân lần nữa."

"Tớ đã nói chuyện với ông ấy rồi." An Miên nói, "Tớ đã biết suy nghĩ của ông ấy."

Dù vậy, những dấu ấn của quá khứ đã in sâu vào mọi ký ức tuổi thơ.

Đúng vậy, từ khi còn nhỏ, An Miên đã luôn được nghe kể rằng mẹ cậu đã bỏ trốn theo một người đàn ông khác, bỏ rơi cậu. Ngay cả người cậu duy nhất nuôi lớn cậu cũng ghét cậu. Cho dù bây giờ biết được chân tướng, dấu ấn ấy cũng khó có thể phai mờ.

"Nói chuyện với An Lạc Tân đi," Dung Tỉnh khuyên nhủ, "đây là lỗi của ông ấy."

Tuy rằng An Miên không đồng ý lắm, nhưng vẫn nghe theo đề nghị của Dung Tỉnh, hai người lại đến chỗ ở của An Lạc Tân.

"Hơn nửa đêm rồi mà hai đứa vẫn có tinh thần thật đấy." An Lạc Tân để Dung Tỉnh vào phòng An Miên, thầm nghĩ hai đứa lại dính lấy nhau rồi, còn ân cần giúp bọn họ đóng cửa lại.

Kết quả là An Miên nhanh chóng bước ra, bảo muốn nói chuyện với ông ta.

An Lạc Tân hơi kinh ngạc, thấy An Miên nghiêm túc như vậy, cũng thu lại gương mặt cợt nhả, "Sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!