Chương 65: Tình cuối

Thấy An Miên tức giận như vậy, An Lạc Tân lại nở nụ cười, "Lời này nghe đau lòng thật đấy, chẳng lẽ kẻ xấu xa không xứng được người ta thích sao?"

"Tôi không có ý đó…" An Miên lầm bầm.

"Ta biết." An Lạc Tân dùng tay xoa mạnh đầu An Miên, "con muốn an ủi ta à, nếu vậy thì phải nói… có thể sinh ra một đứa con trai xuất sắc như con, dù có thế nào thì ta cũng không tính là quá tệ."

Nói xong, An Lạc Tân lập tức hừ một tiếng rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

An Miên đỏ bừng mặt vì sự khích lệ này, không nhúc nhích một hồi lâu.

Mãi đến khi bé Dung Tỉnh trong túi kéo quần áo của An Miên, "Trông ông ấy khá vui."

An Miên gật đầu, "Đúng vậy, như thế cũng tốt."

"Chiếc lá nhỏ thứ bảy thuận lợi lớn lên, mối quan hệ giữa cha mẹ cậu cũng trở nên tốt hơn nhiều. Về phần sau này hai người kia sẽ như thế nào thì cũng không phải vấn đề chúng ta cần lo lắng." Dung Tỉnh nói, "An Miên, cậu cũng nên vui vẻ hơn đi."

An Miên khẽ cười cười, nhưng khóe môi chỉ thoáng xong lên rồi lại ngượng ngùng thu lại. An Miên vẫn đỏ mặt như trước, "Vốn định an ủi ông ấy một chút, không ngờ lại được ông ấy an ủi."

Dung Tỉnh hoang mang, "Ông ấy an ủi cậu lúc nào?"

Nếu là câu nói giỏi giang kia của An Miên, đó căn bản đâu phải an ủi, đấy chẳng qua chỉ là ăn ngay nói thật thôi mà.

Nhưng An Miên lại đổi chủ đề, "Bởi vậy nên tớ mới có thể hồi phục rất nhanh."

Nếu như suy đoán của hai người không sai, khi chiếc lá thứ bảy phát triển hoàn chỉnh, chính thời khắc ấy An Miên sẽ có thể trở lại cuộc sống của một người bình thường.

"Có khi là mấy ngày tới, hoặc cùng lắm là trong kỳ nghỉ này thôi." An Miên không nhịn được siết chặt nắm đấm, "Chờ đến tháng chín, tớ có thể đi học cùng cậu rồi, Dung Tỉnh."

Tương lai này thực sự khiến lòng người rạo rực đến mức ngay cả Dung Tỉnh cũng không khỏi hào hứng.

Đêm hôm đó, lá nhỏ lại một lần nữa xuất hiện trong giấc mộng của An Miên.

Nó vẫn vô cùng vui vẻ như trước, cành lá lay động, giống như đang vui sướng khoa tay múa chân.

Giấc mơ như vậy khiến An Miên càng thêm tin tưởng phán đoán của mình. Những chiếc lá đang vui mừng với sự trưởng thành sắp tới, chẳng mấy chốc nó sẽ không còn là một hạt giống nữa mà là một cái cây thiêng liêng hoàn chỉnh.

Nó đã hấp thụ được rất nhiều tình yêu thương thông qua An Miên, những tình yêu đó chính là chất dinh dưỡng giúp nó trưởng thành.

Một chút nữa thôi, một chút nữa thôi là đủ rồi.

Mọi thứ có vẻ rất thuận lợi.

Ngày nghỉ hiếm có, Dung Tỉnh và An Miên dính lấy nhau cả ngày. Thỉnh thoảng bọn họ trao đổi một lần, để An Miên có cơ hội làm bạn với cha mẹ mình nhiều hơn.

Ông La là một người bề bộn nhiều công việc, nhưng chỉ cần rảnh rỗi ông sẽ tới, còn thường xuyên mang quà nhỏ tới tặng cho An Miên.

Về phần những người khác của nhà họ La, sau khi xác định An Miên không muốn trở lại nhà họ La thì cũng không tới quấy rầy. Nhà họ La lớn như vậy, cũng chỉ có một mình ông La trở thành người nhà của An Miên.

Một nhà ba người bọn họ, khi thì cùng nhau ăn cơm tám chuyện, khi thì cùng nhau ra ngoài du ngoạn, thỉnh thoảng còn hẹn nhau đi câu cá với ông La vào sáng sớm, tựa như một nhà ba người bình thường.

Sau đó khoảng hơn nửa kì nghỉ, ông La cuối cùng cũng biết mối quan hệ giữa An Miên và Dung Tỉnh.

Nguyên nhân là do trong lúc An Lạc Tân cùng An Miên nói đùa thì lỡ miệng. Lúc ấy ba người đang cùng nhau ăn cơm, An Lạc Tân thốt ra "Con và thằng nhóc nhà họ Dung kia đã tự đính ước cả đời lâu như vậy, sau này có phải còn định ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận không?", An Miên còn chưa kịp trả lời đã nghe tiếng ông La dằn mạnh cái bát xuống bàn, sợ là suýt nữa đập vỡ cả bát.

An Lạc Tân kịp phản ứng lại, nhưng cũng không quan tâm, vẫn nhìn ông La cười, "Sao, anh vẫn chưa biết à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!