Đêm đó An Miên đã có một giấc mộng, mơ thấy những chiếc lá phát sáng đã lâu không xuất hiện trong giấc mơ của cậu.
An Miên vốn tưởng rằng đây là thông điệp mà đám lá muốn truyền đạt đến cậu lần nữa… Nhưng đám lá ấy lại chỉ vui vẻ, cực kỳ vui vẻ, chúng không ngừng uốn éo nhảy múa trong giấc mơ của cậu.
Hôm sau, lúc thức giấc, tâm trạng An Miên phức tạp vô cùng.
Cậu sờ sờ đỉnh đầu mình, phiến lá thứ bảy vừa nảy mầm đã lớn lên một cách nhanh chóng.
Đợi đến khi trời sáng hẳn, Dung Tỉnh cũng xuống giường, thấy tình trạng những chiếc lá trên đầu An Miên thì tâm trạng cũng vô cùng phức tạp. Chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi, chiếc lá thứ bảy này đã lớn bằng phân nửa những chiếc lá khác.
Dung Tỉnh không nhịn được hỏi: "Cậu nói thử xem, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?"
"Không biết." Vẻ mặt An Miên hơi đờ đẫn, "có lẽ nên đi hỏi An Lạc Tân."
Sau đó bọn họ lại đến trước cửa nhà An Lạc Tân lần nữa.
Kết quả là vẫn không thấy bóng dáng An Lạc Tân ở đây, ông ta thực sự ở bên ngoài cả đêm.
Lần này hai người không về luôn mà trực tiếp vào trong nhà đợi. Chủ nhà không ở đây, người làm khách như Dung Tỉnh có hơi xấu hổ, ánh mắt dì Triệu lại không ngừng liếc về phía anh. Để không khiến bà nghi ngờ, Dung Tỉnh và An Miên lại trao đổi một lần nữa.
An Miên vừa mới sắp xếp cho dì Triệu vào bếp thì An Lạc Tân trở về.
Không phải quay về một mình, mà là được ông La lái xe đưa về. Quả nhiên ông La cũng không biết An Miên đã tỉnh lại, ông cũng không định vào nhà mà chỉ ở ngoài nói vài câu với An Lạc Tân rồi lại đi bận trăm công nghìn việc của mình.
Lúc An Lạc Tân đỡ cái eo già của mình vào cửa, vẻ mặt ông ta vẫn còn có phần thảng thốt.
Đợi đến khi thấy An Miên ngồi trong phòng khách, cả người An Lạc Tân cứng đờ, hồi lâu sau mới hỏi, "Sao con lại tới đây?"
An Miên quan sát An Lạc Tân một chút, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
Tại sao bộ đồ mặc trên người ông lại trông có vẻ như không phải quần áo của ông vậy? Vấn đề như này không nên hỏi ra thì hơn…
"Được rồi, ta biết con muốn nói gì." An Lạc Tân ngồi xuống phía đối diện An Miên, vẻ mặt như táo bón, "Rốt cuộc tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy, nói thật thì ta cũng không biết."
Cuối cùng An Miên cũng lên tiếng, "Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?"
Vấn đề này khiến An Lạc Tân không nhịn được muốn hút một điếu thuốc. Kết quả vừa lấy hộp thuốc lá ra đã bị An Miên đoạt mất.
"Loại chuyện này," An Lạc Tân chỉ có thể nôn nóng vân vê hai ngón tay tạo tư thế như kẹp điếu thuốc, "thực ra không phải chuyện con nên biết."
"Điều này đối với tôi mà nói rất quan trọng." Vẻ mặt An Miên cực kì nghiêm túc, "Tôi cần phải biết những chiếc lá nhỏ kia mọc lên trong hoàn cảnh nào."
Đám lá cây tối qua thực sự mọc lên sao… An Lạc Tân không nhịn được dùng tay che kín mặt.
Dù có là người không biết xấu hổ như ông ta cũng cảm thấy chuyện này thực sự là có hơi khó mở miệng, "Nói một cách đơn giản là suy đoán lúc trước của hai đứa đều chính xác."
An Miên kinh ngạc, "Ông và ông La ở bên nhau lần nữa? Nhanh vậy sao?"
An Lạc Tân dùng tay day day trán, không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào.
Ông ta không thể không bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua.
…
Lúc mới đầu mọi thứ đều bình thường.
Ông La đưa ông ta đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe lại một lần nữa, sau khi xong thì đúng lúc đến giờ cơm tối nên bọn họ tìm một khách sạn gần đó ăn cơm, giống y như tình huống dì Triệu nói với An Miên tối qua.
Tai nạn xảy ra sau khi bữa ăn kết thúc, một người qua đường cũng dùng bữa tại đó không cẩn thận làm đỏ cà phê nóng lên quần áo của An Lạc Tân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!