"Mẹ, rốt cuộc mẹ đang nói gì thế!" Chu Dung Hoa càng nghe càng thấy sai sai, không nhịn được lên tiếng ngắt lời, "Mẹ cần gì phải nói mấy lời vô nghĩa với họ? Chúng ta mới là người một nhà, mẹ với ba mới là người một nhà! Mẹ mau nghĩ cách cứu ba…"
Chu Úy Lan nghe thấy mấy lời này, vẻ mặt bình thản, "Từ nay về sau, e là mẹ với Dung Chấn Đức không còn là người một nhà nữa. Đương nhiên, nói một cách chính xác thì, từ trước tới giờ chúng ta chưa bao giờ là người một nhà."
Vẻ mặt Chu Dung Hoa ngơ ngác mịt mờ, mãi lâu sau bờ môi mới khẽ động, hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Dung Hoa, Dung Di, sau này các con muốn đi theo mẹ, hay muốn đi theo Dung Chấn Đức," Chu Úy Lan bình thản nói, "e là đã đến lúc phải lựa chọn rồi."
Chu Dung Di mím môi rồi lặng lẽ nắm tay Chu Úy Lan.
Chu Dung Hoa lại rề rà mãi không có hành động nào, cả người cứng ngắc ngây như phỗng ở đó.
…
Dung Tỉnh kéo tay mẹ, cùng mẹ rời khỏi phòng bệnh. Tuy anh vẫn hơi tò mò kết quả của chuyện này nhưng bây giờ quả thực họ không nên ở lại nơi đó nữa.
"Cuối cùng cũng rõ ràng cả rồi." Mới ra khỏi phòng bệnh Dung Tỉnh đã thở dài một hơi, "Đúng là bà ấy làm."
Dung Tỉnh từng thề sẽ cho kẻ đứng sau màn này một bài học nhưng giờ lại thổn thức vô cùng.
Nhưng mẹ hắn vẫn có điều chưa hiểu, "Hầy, hầy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, rốt cuộc sao lại vậy? Hóa ra bao năm qua bà ấy không thích Dung Chấn Đức sao?"
"Bỏ đi, mẹ, đừng để ý nhiều như vậy." Dung Tỉnh vỗ nhẹ vào lưng mẹ, "Giờ Dung Chấn Đức bị cảnh sát đưa đi rồi, mẹ nghĩ xem làm thế nào nhanh chóng thuận lợi ly hôn với ông ta đi."
Lúc bọn họ rời khỏi bệnh viện, một đám phóng viên đã vây xung quanh – Dung Chấn Đức đẩy Chu Úy Lan xuống tầng chính là tin tức chấn động hơn cả mấy đống chuyện xấu trước đó.
Dung Tỉnh và mẹ cẩn thận tránh phóng viên, quay lại xe.
"Xảy ra chuyện thế này… hy vọng mấy phóng viên này không để ý đến mẹ con mình như trước nữa." Mẹ Dung Tỉnh thở dài, "Mong là chúng ta có thể suôn sẻ về đến nhà."
"Mẹ, về nhà bạn cùng lớp của con một chuyến trước đi." Dung Tỉnh ngồi ở ghế sau xe, "là chỗ lúc nãy mẹ đón con ấy."
"Tại sao?" Mẹ hơi nghi hoặc, "Chẳng lẽ chuyện này liên quan đến người bạn đó của con à?" Vả lại, người bạn đó là ai thế, sao lúc nãy con lại ở nhà bạn đấy?"
Dung Tỉnh khẽ tằng hắng một tiếng, hơi ngại nhưng vẫn thản nhiên nói, "Chính là… chính là bạn đang nằm viện kia ấy. Lúc trước Chu Dung Hoa giận chó đánh mèo, đuổi cậu ấy ra khỏi bệnh viện, con liền đưa cậu ấy về nhà."
Lúc này mẹ mới hiểu, "Thì ra là người bạn này, sao con không nói sớm! Lúc trước mẹ không biết hóa ra con có thể đến nhà bạn ấy bất cứ lúc nào."
Vừa nói xong câu này, mẹ còn liếc nhìn Dung Tỉnh bằng một ánh mắt sâu xa.
Dung Tỉnh không khỏi dời tầm mắt. Dù anh đã sớm thẳng thắn bày tỏ tâm ý của mình với An Miên cho mẹ nghe, cũng vô cùng vui vẻ khi mẹ có thể tiếp nhận mối quan hệ như vậy nhưng bị trêu chọc thế này vẫn hơi ngượng.
Về phần An Miên đang rúc trong túi áo anh thì đã sớm xấu hổ đến mức mặt đỏ tưng bừng, cả người cuộn tròn lại như một viên bi nhỏ.
"Tuy con đưa cậu ấy về nhưng trong nhà lại chỉ có một người cậu, người cậu kia cũng không phải người tốt. Con sợ ông cậu ấy không chăm sóc tốt cho cậu ấy nên muốn đón cậu ấy về nhà mình." Dung Tỉnh giải thích tiếp.
"Cậu thằng bé sẽ đồng ý chứ?"
Dung Tỉnh trả lời, "Chắc là sẽ đồng ý, cậu của cậu ấy đã không muốn quan tâm cậu ấy từ lâu rồi."
Mẹ gật đầu, không hỏi nhiều nữa, nhanh chóng nổ máy.
Thời điểm họ rời khỏi bệnh viện cũng là lúc mặt trời đã gần khuất núi.
Mãi đến khi đi được nửa đường, An Miên lúc nãy còn xấu hổ mới từ từ bình tĩnh lại, ngước mắt lên lén nhìn Dung Tỉnh một cái rồi lại nhanh chóng né đi, hai gò má vẫn đỏ bừng như cũ.
Dung Tỉnh thấy phản ứng này của cậu thì không khỏi bật cười.
Đáy lòng vốn nặng trĩu vì những chuyện liên tiếp kéo đến hôm nay, lúc này cuối cùng cũng được thả lỏng hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!