Chương 47: Là bà

"Bị tìm thấy gì cơ?" Dung Tỉnh lập tức lo lắng khi nghe An Lạc Tân tự lầm bầm.

Ngay cả bé An Miên cũng lập tức vểnh lỗ tai lên, mấy phiến lá nhỏ run run trên đỉnh đầu, suýt nữa lộ ra khỏi túi áo anh.

An Lạc Tân cực kì mất kiên nhẫn, hoàn toàn không muốn trả lời, "Liên quan gì đến thằng nhóc như cậu? Đừng có xen vào việc của người khác!"

Nói xong ông ta ngồi lại xuống ghế, tiếp tục cắn hạt dưa. Mà hạt dưa này cứ cắn đến bất an, An Lạc Tân chỉ ngồi một lát đã đứng dậy, bắt đầu nôn nóng sốt ruột lục lọi trong phòng, dáng vẻ trông như muốn thu dọn đồ đạc nhanh chân chạy trốn.

Thậm chí ông ta còn vọt vào phòng An Miên, muốn dọn cả đồ của cậu.

Nhưng An Lạc Tân thấy An Miên đang nằm yên trên giường thì chợt tỉnh táo lại hơn chút, thứ lớn như vậy hình như ông ta không mang theo được. Thế là ông ta đứng đực tại chỗ trong chốc lát rồi thầm mắng một tiếng, sau đó từ từ bình tĩnh lại, dần dần tiếp nhận hiện thực.

An Lạc Tân xoay người định quay trở lại phòng khách, trong lòng vừa thấy chán nản vừa có phần nhẹ nhõm.

Dung Tỉnh đứng ở cửa phòng cố ngăn ông ta lại, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, ông sợ bị ai tìm thấy?"

"Chuyện này không liên quan đến cậu!" An Lạc Tân chửi ầm lên, đẩy Dung Tỉnh vào phòng rồi trở tay đóng sầm cửa lại, suýt nữa thì đập cả vào gáy anh.

Dung Tỉnh xoa xoa bả vai của mình, nhìn cánh cửa còn đang rung lên trước mặt, không khỏi oán thầm trong lòng. Chuyện này đương nhiên chẳng liên quan gì đến anh, nếu vì chính bản thân anh thì còn lâu anh mới chịu hứng cơn tức giận kia, nhưng tiếc là chuyện này rõ ràng có liên quan đến An Miên.

Dung Tỉnh lại cúi đầu nhìn nhóc con trong túi.

"Dung Tỉnh," Lúc này An Miên đã chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý đến sự cổ quái của An Lạc Tân, cậu dùng hai tay kéo đẩy quần áo của Dung Tỉnh, vẻ mặt ngập tràn sự lo lắng, "Cậu sao rồi, cậu không sao chứ?"

"Bị đẩy một cái thôi mà, có thể làm sao được chứ." Dung Tỉnh cười cười, lại thấy hơi nhức đầu, thở dài, "Cậu của cậu sống chết không chịu nói, chúng ta phải nghĩ cách hỏi ra chút gì đó từ miệng ông ấy."

An Miên lại liều mạng lắc đầu, "Ông ấy không nói thì thôi, chẳng lẽ còn bắt ông ấy nói được sao? Hay thôi bỏ đi, không hỏi rõ ràng cũng có sao đâu."

"Bỏ đi?" Dung Tỉnh vô cùng bất ngờ, "Sao cậu có thể nói vậy được, An Miên, chẳng lẽ cậu không phát hiện ra gì sao? Chuyện này rất có thể có liên quan đến ba mẹ cậu…"

An Miên trầm mặc cúi đầu, phiến lá nhỏ trên đầu cũng mềm mại xìu xuống.

Dung Tỉnh lập tức hiểu, An Miên không thể nào không nhận ra được.

Có người không rõ danh tính bất chợt ra tay bảo vệ thông tin của An Miên, phản ứng nôn nóng như vậy của An Lạc Tân… An Miên là một người thông minh như vậy, từ lúc mọi chuyện phát sinh, nháy mắt An Lạc Tân chợt có biểu hiện kì lạ cậu đã nghĩ chuyện này có thể có liên quan đến ba mẹ mình. Rất có thể An Lạc Tân đã giấu giếm chuyện gì đó về ba mẹ An Miên.

Dù đã đoán được nhưng chuyện này nhưng An Miên vẫn nói ra những lời đó.

"An Miên," Dung Tỉnh dịu giọng, "chẳng lẽ cậu không muốn biết ba mẹ mình là ai sao?"

"Có biết hay không cũng chẳng quan trọng." An Miên nắm lấy áo Dung Tỉnh, giọng điệu rầu rĩ nặng nề, "Chẳng qua chỉ là ba mẹ chưa từng gặp mặt bao giờ thôi mà, cũng không quan trọng."

"Nhưng dù sao đó cũng là ba mẹ cậu. Nếu có thể tra được, cứ tra cho rõ ràng thì tốt hơn." Dung Tỉnh khuyên cậu, "Thực ra cậu nhớ họ lắm, phải không?

An Miên vùi đầu, không để Dung Tỉnh thấy biểu cảm trên mặt mình, "Bọn họ không cần tớ nữa thì sao tớ phải đi tra thông tin về họ?"

"Cũng không hẳn." Dung Tỉnh dùng ngón tay xoa xoa đầu nhỏ của cậu, thử an ủi cậu, "Tất cả thông tin về ba mẹ cậu, đều biết được từ miệng ông cậu của cậu. Nói không chừng ông ấy đang lừa cậu thì sao?"

An Miên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng không thể nào bỏ qua được tâm ý của Dung Tỉnh, cậu khẽ dùng tay nắm lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, "Dung Tỉnh, cảm ơn cậu…"

Đầu ngón tay truyền tới xúc cảm mềm mại, Dung Tỉnh lại cười khổ một tiếng. Trong lòng anh hiểu rõ, một hai câu an ủi hời hợt như thế chẳng dỗ được An Miên đâu.

"Nhưng giờ chuyện của cậu vẫn quan trọng hơn." Quả nhiên, An Miên nhanh chóng ôm chặt lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, kiên nhẫn nói, "Chuyện của tớ tạm thời cứ mặc kệ cũng không sao, dù thế nào thì cũng chẳng thể tệ hơn được."

Dung Tỉnh thở dài, ngồi bên mép giường An Miên.

Đúng là giờ chuyện của anh mới là lớn nhất, anh không thể phản bác mấy lời này được.

Dung Tỉnh xoa xoa cái gáy hơi đau nhức của mình, lấy điện thoại ra, lần nữa kiểm tra tin tức trên mạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!