Chương 43: Sự tức giận của Dung Tỉnh

Dung Tỉnh nhìn màn hình điện thoại trước mặt, đọc hàng chữ trên đó, đầu óc ong ong.

Cuối cùng anh cũng hiểu, rốt cuộc anh cũng chịu thừa nhận sự thật rằng, thực sự chính là như vậy, tin tức này đã leo lên hot search, bùng nổ trong phạm vi toàn quốc, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Đó cũng chẳng phải vì Dung Chấn Đức, Dung Chấn Đức này còn chưa nổi tiếng đến thế.

Điều thực sự thu hút tầm mắt của nhiều người trong nước như vậy thực ra là ba chữ "Chu Úy Lan" này.

Chu Úy Lan đã theo Dung Chấn Đức quá lâu, lâu đến mức suýt nữa Dung Tỉnh quên mất rằng thật ra Chu Úy Lan là một người phụ nữ nổi danh đến vậy.

Ba mươi năm trước, tên tuổi Chu Úy Lan dường như vang vọng khắp trời nam bể bắc. Dẫu sau đó bà ta nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, ròng rã suốt hơn hai mươi năm chẳng hát bất kì một ca khúc nào nữa, cũng không xuất hiện trên màn ảnh TV dù chỉ một lần nhưng vẫn có không ít người nhớ đến ca khúc của bà ta như cũ, thỉnh thoảng trong lúc hoài niệm sẽ vô tình cất lên lời ca của những bài hát đó, nhớ lại cảm xúc của ngày tháng đó.

Cho dù là An Miên không hề hứng thú với giới giải trí cũng biết đến cái tên Chu Úy Lan, điều này cũng đủ để chứng minh rằng khi trước Chu Úy Lan nổi tiếng đến mức độ nào.

Từ một góc độ nào đó mà nói thì qua nhiều năm như vậy rồi Chu Úy Lan vẫn không bị những phóng viên giải trí kia để mắt tới đã là một dạng kì tích. Giờ cái kì tích ấy biến mất, ảnh chụp của Chu Úy Lan và Dung Chấn Đức rần rần trên khắp cõi mạng.

Vô số ảnh chụp thân mật đập vào mắt mọi người, vậy nên lượt tìm kiếm lập tức bùng nổ.

Ngón tay Dung Tỉnh run rẩy dữ dội, liên tục làm mới trang như đang tự hành hạ bản thân mình, không ngừng xem những người đang điên cuồng bình luận dưới hot search. Vô số người cứ như phát điên, gào thét về hình tượng nữ thần sụp đổ, hô vang rằng cựu nữ thần không thể nào biến thành dạng người này, dùng đủ loại từ ngữ cay nghiệt để mắng chửi Dung Chấn Đức, thậm chí là mắng cả mẹ con Dung Tỉnh.

Lát sau, chiều hướng dư luận hơi thay đổi.

Càng nhiều người qua đường tham gia vào, trách cứ Chu Úy Lan là kẻ thứ ba vô đạo đức, trách fan của Chu Úy Lan vậy mà vẫn còn mặt mũi nhục mạ mẹ con chính thất.

Lại qua một lúc, phía dưới hot search này đã biến thành chiến trường hỗn loạn.

Càng nhiều tin tức bị vạch ra, càng thêm ảnh chụp chẳng biết bị ai đăng lên mạng, bày ra trước tầm mắt của công chúng.

Xu hướng dư luận bên dưới lại xoay chuyển. Duy chỉ một điều không đổi chính là sức hút của hot search này ngày càng cao, càng lúc càng nhiều người tham gia, chỉ qua một lát đã biến thành bữa tiệc của tất cả mọi người.

Địa chỉ công ty của Dung Chấn Đức bị bới ra, sản nghiệp của Dung Chấn Đức bị moi ra, tên họ của Dung Tỉnh và Chu Dung Hoa, Chu Dung Di cũng bị đào lên, chỗ ở của Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan bị tra ra, tuổi của Dung Tỉnh bị mò ra, tuổi của Chu Dung Hoa cũng bị móc ra…

Ngày càng có nhiều người để ý đến khoảng cách tuổi tác giữa Chu Dung Hoa và Dung Tỉnh, để ý thấy tuổi của con trai kẻ thứ ba lại lớn hơn tuổi của con trai chính thất. Thế nghĩa là sao?

Một đám người hô hào đến trước được trước, chỉ trích mẹ Dung Tỉnh mới là kẻ thứ ba, điên cuồng bảo vệ Chu Úy Lan. Một đám khác thì khăng khăng khẳng định người có giấy chứng nhận kết hôn mới là chính thất, chỉ trích fan của Chu Úy Lan không biết xấu hổ.

Trong một thời gian ngắn, Dung Tỉnh thấy vô số lời nhục mạ hai mẹ con họ, cũng thấy vô số người đang bảo vệ hai mẹ con. Hai mẹ con họ chẳng khác nào miếng thịt kẹp giữa hai tấm ván đinh, bị những lời nói bén nhọn kia mài tới mài lui.

Tay anh càng lúc càng run rẩy dữ dội, trong đầu lại gần như hoàn toàn chết lặng.

Vô vàn chữ Hán lướt qua con mát anh, nhưng ngay cả việc phân tích ý nghĩa của những con chữ ấy cũng trở nên vô cùng khó khăn đối với anh.

"Dung thiếu, Dung thiếu!" tiếng gọi lớn lo lắng của các bạn học vang lên bên tai, đánh thức Dung Tỉnh ra khỏi tình trạng ngơ ngơ ngác ngác này, "Dung thiếu, cậu có ổn không, cậu không sao chứ, Dung thiếu!"

Cuối cùng Dung Tỉnh cũng lấy lại tinh thần, sắc mặt trắng bệch, ngay cả môi cũng hơi tím lại.

"Dung thiếu," có người đưa cốc nước tới trước mặt Dung Tỉnh, lo lắng khuyên, "Cậu uống ngụm nước đi, nghỉ ngơi một lát, đừng xem điện thoại, đừng đọc tin tức nữa."

Dung Tỉnh lắc đầu, giọng khàn khàn: "Tôi không sao."

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt anh lại rời xuống, nhìn túi áo mình.

Nhóc con kia cũng sốt ruột lắm rồi, dùng đôi bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy lớp vải trên chiếc áo sơ mi của anh, ngước lên nhìn anh, nước mắt lưng tròng, vô cùng lo lắng.

Trong lòng Dung Tỉnh không khỏi dâng lên cảm giác tự giễu mãnh liệt.

Anh đang làm cái gì đây, giờ là lúc để ngẩn người sao? Rõ ràng anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Tôi không sao." Dung Tỉnh lại nói, "Tôi thực sự không sao."

So với vẻ hoang mang bàng hoàng vừa rồi, giọng Dung Tỉnh lúc này có vẻ trấn định hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!