Chương 42: Sóng gió tứ phương

Nhất thời, cả căn phòng đều rơi vào yên lặng.

Ngược lại, Dung Chấn Đức trở thành người giận dữ nhất trong tất cả những người đang ở đây. Ông ta cảm thấy uy nghiêm đàn ông của mình bị khiêu khích, vậy nên ông ta phô trương sự cuồng vọng và tự đại đặc trưng của đám đàn ông trịch thượng một cách nhuần nhuyễn.

"Lý Tuệ Trân! Tốt nhất là bà nên tỉnh táo lên, ngẫm lại cho kĩ vào." Dung Chấn Đức giận dữ mắng, "Bao nhiêu năm trời, bà ăn của tôi, ở của tôi, thế mà giờ còn đòi ly hôn tôi? Tôi thấy mấy năm này tôi đối xử với bà tốt quá rồi, bà có tin tôi cho bà ở ngoài đường luôn không!"

Mẹ Dung Tỉnh bị mắng đến mức mặt lúc trắng lúc đỏ, bàn tay không khỏi siết chặt lại.

Dung Tỉnh không nhịn được, đứng chắn trước người mẹ mình, anh nhìn Dung Chấn Đức bằng đôi mắt đỏ ngầu lên vì giận. Anh định nói gì đó nhưng mẹ ở phía sau lưng khẽ kéo tay anh một cái rồi lắc đầu, bà không mong anh sẽ nói mấy lời không hay.

"Mẹ!" Dung Tỉnh cả giận nói, "Chẳng lẽ mẹ cứ mặc cho ông ta sỉ nhục như thế à? Mẹ sợ sao? Mấy cái ông ta nói, chúng ta không thèm!"

"Không thèm?" Dung Chấn Đức tức đến run cả râu, nhìn thẳng vào mặt Dung Tỉnh.

Ông ta không ngờ được rằng đứa con trai này lại thực sự đứng ra thách thức quyền uy của cha mình.

"Được, được lắm, mày đúng là con trai ngoan của tao!" Dung Chấn Đức nghiến răng nghiến lợi nói, "Nếu không thèm đồ của tao cho thì giờ mẹ con mày lập tức cút khỏi căn nhà này đi!"

"Ông…"

"Đủ rồi, Dung Tỉnh," mẹ kéo Dung Tỉnh ra sau lưng, "Đây là chuyện của cha mẹ, con không phải nói nhiều, chuyện này không liên quan đến con."

"Chuyện này sao có thể không liên quan đến con!" Dung Tỉnh lớn tiếng nói.

"Lý Tuệ Trân bà buông ra! Hôm nay tôi muốn nghe thử xem chính miệng thằng con láo toét này còn có thể thốt ra cái thứ gì!" Dung Chấn Đức gầm lên, "Nuôi nó mười bảy năm trời, chẳng lẽ không nuôi thành người lại thành ngợm à? Dung Tỉnh, mày có giỏi thì nói lại lần nữa… đồ của tao, tiền của tao, rốt cuộc mày không thèm cái gì?"

Mẹ kéo tay Dung Tỉnh, không ngừng lắc đầu, mắt bà đỏ hoe như sắp khóc tới nơi.

"Chỉ cần mày nhắc lại lần nữa thôi…" Dung Chấn Đức hung hăng nhìn chăm chăm vào Dung Tỉnh, "Tao sẽ gọi cho hiệu trưởng của mày, cho mày nghỉ học ngay lập tức!"

"Đủ rồi!" mẹ Dung Tỉnh hét lên, "Dung Chấn Đức! Ông đang nói cái gì đấy!"

"Sao? Không phải nó không thèm à?" Dung Chấn Đức giận dữ đến mức gân xanh trên mặt không ngừng nảy lên, "Nếu đã không thèm thì cứ trả lại tất cả những gì tôi cho đi. Cái nhà này là của tôi, tôi muốn thì mẹ con bà phải cút ra ngoài, học phí của nó là do tôi đóng, tôi thích thì cho nó nghỉ."

"Không, không phải như vậy…" mẹ Dung Tỉnh không ngừng lắc đầu, lệ đầy khóe mi.

Đứa con này là sự an ủi duy nhất của cuộc đời bà, là người quan trọng nhất đối với bà, bà không thể để Dung Tỉnh bị ảnh hưởng bởi chuyện này được.

"Dung Tỉnh, mau xin lỗi cha con đi." Mẹ nhượng bộ, rưng rưng nói với Dung Tỉnh, "Con mau xin lỗi đi…"

Môi Dung Tỉnh giật giật, anh không thể ngờ bản thân không những không giúp gì được cho mẹ mình mà còn trở thành công cụ để người đàn ông này uy h**p bà.

Anh tức giận siết chặt nắm tay đến mức khớp xương kêu vang, anh thực sự muốn phớt lờ tất thảy, kéo tay mẹ rời đi.

Nhưng đúng lúc này lại có một người khác bước vào phòng khách, kịp thời đứng giữa hai bên. Chính là người ngồi trên xe Dung Chấn Đức trước đó – Chu Úy Lan.

"Được rồi, Chấn Đức," Chu Úy Lan dịu dàng đặt tay lên vai Dung Chấn Đức, lấy khăn tay ra khẽ lau mồ hôi trên trán ông ta, "Sao anh lại phải nổi giận như vậy chứ, so đo với con trẻ làm gì?"

Dung Chấn Đức hít sâu một hơi, có vẻ như đã bình tĩnh hơn đôi chút nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Dung Tỉnh.

"Dung Tỉnh còn nhỏ mà, sao con nó hiểu được sự vất vả của người lớn chứ?" Chu Úy Lan dịu dàng, nhỏ giọng xoa dịu tâm tình Dung Chấn Đức, "Chưa kể thời gian này anh luôn ở bên chăm sóc em và các con, một năm cũng chẳng gặp hai người họ được mấy lần, đương nhiên họ sẽ cảm thấy bản thân bị lãng quên. Vậy nên họ nóng nảy chút cũng là chuyện thường tình."

"Hơi nóng nảy chút?" Dung Chấn Đức cười lạnh một tiếng nhưng quả thực sắc mặt cũng khá hơn nhiều, "Nói như vậy, vẫn là lỗi tôi à?"

Chu Úy Lan không đáp lời, chỉ tinh nghịch nháy mắt với ông ta một cái.

Sau đó bà ta xoay người lại nắm lấy tay mẹ Dung Tỉnh, "Chị Tuệ Trân, chị cũng thật là, em cũng phải nói chuyện với chị đấy. Có gì bất mãn thì chị có thể nói với Chấn Đức mà, sao có thể nhất nhất đòi ly hôn cơ chứ? Chúng ta đều là người một nhà, có chuyện gì đều có thể thương lượng, bàn bạc lại với nhau mà."

Mấy lời nhỏ nhẹ êm ái của bà ta lập tức xua đi bầu không khí căng thẳng trong nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!