Mãi cho đến khi cùng mẹ về nhà, Dung Tỉnh vẫn còn bối rối, chưa hiểu xảy ra chuyện gì.
Có chuyện gì vậy nhỉ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, rõ ràng nãy mẹ còn đang phản đối như thế mà sao tự dưng không phản đối nữa?
Rõ ràng Dung Tỉnh đã chuẩn bị cho một cuộc kháng chiến trường kỳ rồi, còn đang loay hoay không biết phải làm sao nếu mẹ một mực không chấp nhận chuyện này nhưng anh còn chưa kịp nghĩ ra giải pháp thì mẹ chợt quay xe một trăm tám mươi độ, không còn phản đối nữa.
Không chỉ không phản đối mà còn hận không thể rèn sắt thành thép.
"Mẹ nói con nghe này," bà bi phẫn nói, "Con là đàn ông con trai, con không thể chùn bước như vậy được. Đã thích đến thế rồi mà còn không dám bày tỏ, như này là sao chứ?"
Dung Tỉnh gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
"Con nghe mẹ, nếu thích thì phải mau chóng tỏ tình đi," mẹ Dung bày tỏ, "Con sợ tỏ tình sẽ dọa thằng bé chạy mất à? Sao con không sợ mình không bày tỏ thì thằng bé chạy theo người khác mất ấy?"
"Con biết, con biết," Dung Tỉnh bị nói đến mức mồ hôi đầy đầu, "Con tỏ tình, nhất định con sẽ tỏ tình với cậu ấy."
Trên thực tế thì anh coi như đã thổ lộ lòng mình rồi… cơ mà chuyện này không có cách nào giải thích rõ ràng với mẹ được.
Nhưng mẹ vẫn không chịu bỏ qua cho anh, tiếp tục căm phẫn nói, "Mẹ nói cho con biết, người mà ngay cả lòng mình cũng không dám bày tỏ thì chính là một kẻ hèn nhát!"
Dung Tỉnh không khỏi sờ sờ ngực mình, mấy lời này chọt phát đau lòng quá.
Bé An Miên trong túi anh không nhịn được ôm đầu gối mình.
Dù mẹ Dung Tỉnh đang dạy Dung Tỉnh một bài học nhưng An Miên cứ có cảm giác như mình bất ngờ bị một mũi tên bắn trúng đầu gối vậy.
"Cơ mà giờ đứa nhỏ kia ngất mất rồi," mẹ Dung Tỉnh rối rắm thở dài, "Con phải đợi thằng bé tỉnh lại thì mới có thể tỏ tình với nó à?"
"Cũng không cần vậy đâu ạ." Dung Tỉnh thành thật trả lời.
Mẹ Dung Tỉnh hơi sửng sốt một lát rồi nhớ lại những lời Dung Tỉnh đã từng nói lúc nãy trong phòng bệnh. Bà nhớ lại lúc An Miên một mực khuyên Dung Tỉnh quay trở về khi con mình đang bất tỉnh, bà chợt hiểu ra, "Hai đứa con lúc hôn mê vẫn có cách trao đổi với nhau à?"
Dung Tỉnh gật đầu, nghiêm túc suy nghĩ cẩn thận về cách giải thích chuyện này.
Nhưng dường như mẹ Dung cho rằng đây là chuyện giữa hai đứa nên cũng không hỏi gì thêm mà chỉ để lộ vẻ mặt hài lòng, nói, "Vậy thì tốt rồi."
Lúc họ đang nói chuyện thì chiếc taxi đã dừng lại trước cửa nhà.
Dung Tỉnh cùng mẹ xuống xe, cuối cùng cũng quay trở lại căn nhà này.
Phòng khách có vẻ hơi bừa bộn, dấu vết tranh chấp giữa mẹ Dung Tỉnh và Dung Chấn Đức, Chu Úy Lan, cùng cặp anh em kia ở khắp mọi nơi.
Mẹ vén tay áo lên, dọn dẹp qua phòng khách một chút.
Dung Tỉnh chào mẹ một câu rồi lên phòng mình trước.
"Dung Tỉnh," mẹ nghiêm mặt hạ lệnh, "Can đảm lên chút, chuyện tình cảm thì không được rụt rè, con biết chưa?"
"Con biết, con biết," Dung Tỉnh mồ hôi đầm đìa.
Lúc này mẹ mới hài lòng gật đầu, phất phất tay ý bảo anh lui được rồi.
Trước khi lên tầng, Dung Tỉnh dừng bước, không khỏi quay đầu lại, thấp giọng hỏi, "Mẹ, chuyện của mẹ với cha, mẹ tính làm thế nào?"
Mẹ Dung Tỉnh đang nhặt mảnh thủy tinh trên mặt đất, nghe thấy câu này bà hơi sững sờ, động tác trên tay cũng chợt khựng lại, suýt thì bị mảnh vỡ cắt vào ngón tay.
Dung Tỉnh xoay người nghiêm túc nhìn bà.
Nhưng mẹ chỉ nặng nề thở dài, "Để nói sau đi, chuyện này lớn quá, mẹ cần nghiêm túc suy nghĩ thêm chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!