Chương 39: Cố sự* và sự cố (Câu chuyện và sự cố)

Thấy An Miên chợt lấy ra hai mươi ba ngàn nhân dân tệ từ trong cặp sách, đừng nói tới Chu Dung Hoa, ngay cả các bạn học cũng sửng sốt.

Trước giờ bọn họ chỉ biết trong nhà An Miên hơi khó khăn, giờ nhìn lại, khó khăn chỗ nào cơ? Đây thực sự là một phú hào đấy! Các bạn kinh ngạc đến rớt cả cằm, miệng mở to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà.

Bản thân An Miên thì mặt không biến sắc, tim không loạn nhịp.

Sao trong cặp cậu có nhiều tiền mặt đến vậy ấy à? Thực ra thì trong cặp cậu không chỉ có hai mười ba nghìn tệ mà có đến năm mươi nghìn tệ cơ. Đây là số tiền mà ông cậu An Lạc Tân mới trả cậu tối qua, còn chưa kịp gửi vào tài khoản ngân hàng.

Giờ vừa đúng lúc số tiền này phát huy tác dụng.

Đây là năm mươi nghìn tệ mà cậu cực khổ tích cóp nhiều năm… Hôm nay tiêu một phát hết hơn nửa, dù An Miên hơi đau lòng nhưng lúc rút tiền ra lại chẳng thèm do dự nửa giây.

Ngược lại thì Dung Tỉnh trong túi áo An Miên lại cuống hết cả lên, không ngừng kéo kéo áo An Miên, cố ngăn cậu lại, thực sự sợ số tiền này bị Chu Dung Hoa lấy mất.

Nhưng không.

Chu Dung Hoa đứng ngây người ở đó, qua một lúc lâu cũng không duỗi tay ra nhận.

"Sao anh không cầm?" An Miên nghi hoặc hỏi, "Số tiền này không phải đưa cho anh à? Thế thì đưa cho ai? Tôi nên xuống tầng để thanh toán sao?"

"Không không không," Chu Dung Hoa nói, mồ hôi trên trán như sắp nhỏ xuống, "Không."

Tình huống xoay chuyển theo chiều hướng này, khiến Chu Dung Hoa rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Thành thật mà nói thì mới đầu gã đề cập đến số tiền 23.000 tệ này thực sự không nghĩ đến chuyện An Miên sẽ trực tiếp lấy ra. Trên thực tế, gã cơ bản là không muốn An Miên lấy tiền ra mà chỉ đơn giản là gã muốn dùng tiền để đùa giỡn An Miên một chút, khiến cậu nhụt chút, cho An Miên biết mình còn đang nợ nhà họ Dung.

Vậy mà An Miên không chỉ lấy trong cặp ra hai mươi ba nghìn tệ mà còn yêu cầu gã xuất hóa đơn biên lai.

Rõ ràng trước đó đã thống nhất ghi thẳng vào tài khoản Dung Chấn Đức rồi, nếu Chu Dung Hoa thực sự nhận số tiền 23.000 tệ này rồi xuất hóa đơn cho An Miên thì thực sự chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Dung Chấn Đức một cái.

"Sao?" An Miên cau mày, nghi hoặc, "Anh không muốn xuất hóa đơn à?"

Chu Dung Hoa nhìn dáng vẻ thuần lương ngây thơ của An Miên, không khỏi bắt đầu hoài nghi thằng nhóc này có phải trời sinh âm hiểm (1) hay không.

Các bạn trong lớp cũng lẳng lặng, vây quanh hóng chuyện.

Ngay lúc Chu Dung Hoa cảm giác như mình bị nướng trên than nóng thì một giọng nói trong trẻo, "Sao mọi người lại đứng đây?"

Chu Dung Hoa như được ân xá, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy như thiên sứ hạ phàm.

Gã biết người đang đến. An Miên cùng mấy người bạn học kia không ai biết, chỉ mình Chu Dung Hoa biết đó là La Niệm Tử, con gái duy nhất của nhà họ La.

"Tiểu La," Chu Dung Hoa cảm thấy La Niệm Tử cố ý đến giải vây cho mình, cảm động vô cùng, "Sao em lại tới đây?"

Cơ mà trên thực tế, La Niệm Tử chỉ thấy Chu Dung Hoa và An Miên đối đầu với nhau ở đó, trên tay An Miên còn cầm một số tiền lớn, cô còn cho rằng Chu Dung Hoa đang lừa tiền đấy.

Cô khẽ cười, bình tĩnh tránh né sự ân cần của Chu Dung Hoa, "Dung Tỉnh là bạn tôi, giờ cậu ấy gặp chuyện thì đương nhiên tôi phải đến xem thế nào. Giờ Dung Tỉnh sao rồi?"

Chu Dung Hoa nghe đối phương nhắc đến Dung Tỉnh thì vẻ mặt chợt lúng túng.

La Niệm Tử quay đầu lại, tò mò nhìn nhóm các bạn học bên cạnh.

Mọi người trong lớp đã sớm dồn ánh mắt nhìn vào cô – cô bạn này có giá trị nhan sắc cao quá trời luôn, đẹp đến mức có thể so một chín một mười với hoa khôi Tiểu Hồ Điệp của lớp. Hơn nữa, so với kiểu đẹp dung dị của Tiểu Hồ Điệp thì với cách ăn mặc của La Niệm Tử càng để lộ một loại khí chất đặc biệt mà chỉ người có tiền mới có.

Tâm trạng của An Miên càng phức tạp hơn.

Cô gái xinh đẹp này nói Dung Tỉnh là bạn của cô ấy… nhưng đây là lần đầu tiên An Miên gặp cô. Nghĩ đến khoảng cách giữa vòng tròn quan hệ của mình và Dung Tỉnh khác biệt đến nhường nào, An Miên chợt thấy hơi chán nản.

Tầm mắt La Niệm Tử dừng lại trên người An Miên, dường như phút chốc có hơi kinh ngạc, không khỏi nhìn kĩ hơn chút. Lát sau, có lẽ cô cảm thấy ánh mắt mình hơi bất lịch sự nên cuối cùng cũng đành rời tầm mắt, hỏi Chu Dung Hoa, "Dung Tỉnh có ở trong phòng này không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!