An Miên vừa duỗi tay về phía tấm ảnh đã thấy cậu mình chợt hành động như vậy, không khỏi cau mày, "Ông đang làm gì thế?"
"Gì mà tao đang làm gì?" Ông cậu An Lạc Tân hùng hổ, có lý thẳng thừng hỏi ngược lại, "Tao mới phải hỏi là mày đang định làm gì đó?"
Nói xong, bàn chân đang giẫm lên tấm ảnh của gã rút lại, dịch ra phía sau, kéo luôn cả tấm ảnh phía dưới theo, gã còn di chuyển chân sao cho giẫm chặt hơn, tóm lại thì không định để cho An Miên xem.
"Tấm ảnh này là sao vậy?" An Miên cau mày hỏi gã.
"Mày quản được đấy à?" An Lạc Tân cười lạnh, "Chuyện này liên quan gì đến mày?"
An Miên không tin lời gã, cau chặt đôi mày, hỏi, "Người phụ nữ trong ảnh là ai?"
"Phụ nữ?" An Lạc Tân nghe được câu này thì dài giọng, dường như có hơi kinh ngạc.
Gã ngước lên nhìn An Miên thật kĩ, như là đang xác nhận xem An Miên có thực sự thấy rõ bức ảnh kia không.
Một lúc sau, An Lạc Tân mỉm cười, nom thả lỏng hơn nãy đôi chút, "Đây là bạn gái tao mới quen, sao, mày thấy hứng thú với bạn gái tao à?"
"…Bạn gái ông?" An Miên nhắc lại những lời này, cảm thấy có hơi kỳ lạ nhưng cậu không biết sơ hở chỗ nào.
"Nhóc thối như mày, tuổi không lớn mà sao tò mò thế?" An Lạc Tân vừa nói vừa rút mấy tờ tiền màu đỏ từ trong ví ra nhét vào lòng An Miên rồi đẩy cậu ra ngoài, "Đi đi đi, tao trả tiền cho mày, mày muốn làm gì thì làm."
An Miên liếc nhìn số tiền trong tay, đếm, "Chỗ này mới có năm trăm."
"Mày nghĩ tao có nhiều tiền mặt như thế à? Số còn lại tao để tiết kiệm rồi!" An Lạc Tân nói, "Trong người tao có năm trăm tệ thôi, mày lấy thì lấy, không thì đưa đây."
"Bao giờ ông trả số còn lại cho tôi?"
"Chốc nữa chuyển cho mày!" An Lạc Tân nói xong lập tức đẩy An Miên vào phòng rồi nhanh chóng đóng cánh cửa sau lưng cậu lại.
An Miên không còn cách nào khác ngoài cầm trước năm trăm tệ.
Dù sao giờ cậu cũng khôi phục rồi, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, cậu cũng không sợ ông cậu nhà mình sẽ bùng số còn lại.
Sau đó cậu vào phòng tắm lấy máy sấy tóc, quay về phòng sấy khô bộ quần áo nhỏ mà Dung Tỉnh vắt sang một bên như cách anh đã làm trước đây.
Dung Tỉnh bước đến chỗ quần áo nhỏ đã khô, duỗi tay sờ.
Sau đó, anh chậm rãi xé giấy vệ sinh quấn quanh người, liếc nhìn An Miên qua khóe mắt.
Mặt An Miên đỏ bừng, cậu lại vội bước ra ngoài lần nữa.
Thực ra thì cũng không cần phải chạy nhanh như vậy đâu… Dung Tỉnh khẽ thở dài, từ dưới đáy lòng sâu thẳm anh cảm thấy có hơi tiếc nuối.
An Miên đóng chặt cánh cửa lại rồi khẽ tựa lưng lên.
Biểu cảm cùng hành động của cậu vẫn y hệt như lần chạy trốn trước đó, má đỏ bừng bừng, nhịp thở gấp gáp, tim đập nhanh tới nỗi nhất thời cậu không sao khiến nó dịu lại được.
An Miên nhìn đồng hồ, nghiêm túc đếm từng giây để phân tán sự chú ý của mình.
Một phút trôi qua, rồi hai phút trôi qua. An Miên cảm thấy chắc có lẽ Dung Tỉnh đã thay xong quần áo rồi nhưng má cậu vẫn nóng bừng, chẳng dám mở cửa xác nhận.
Khoảng chừng năm phút sau, An Miên vẫn đang do dự.
Ông cậu An Lạc Tân bất chợt mở cửa, ra ngoài. Trông gã như đã hoàn toàn tỉnh táo, không chỉ dọn xong chai rượu dưới sàn mà đầu tóc còn được chải chuốt kỹ càng, còn thay cả bộ quần áo mới, nom bên ngoài áo quần tươm tất, bên trong nội thất mục nát bốc mùi (1).
"Ông chuẩn bị đi đâu thế?" An Miên hỏi gã.
"Đi gặp bạn gái mới của tao." An Lạc Tân huýt sáo, nhìn An Miên với ánh mắt trêu ghẹo, "Sao, mày muốn đi gặp người ta với tao để tìm hiểu sự đời à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!