Chương 28: Tỉ mỉ quan sát

Dung Tỉnh mắt to trừng mắt nhỏ với mấy bạn quay lại, không ai nói gì, không khí trong phòng nặng nề muốn ngạt thở.

"Sao thế?" Mọi người còn đang đứng ngoài cũng cảm thấy có điều không đúng, rối rít thò đầu vào ngó xem.

Sau đó lại là một khoảng lặng mới.

Dung Tỉnh nhìn theo tầm mắt các bạn về phía An Miên vẫn đang trong vòng tay mình. Không hiểu sao anh chợt thấy có tật giật mình.

Mãi đến khi có một bạn không nhịn nổi nữa lấy điện thoại của mình ra, ngắm về phía cảnh tượng ấm áp kia, bất giác bấm chụp cái "tách".

Sao còn chụp ảnh vậy!

Cuối cùng hồn Dung Tỉnh cũng bay về, nhanh chóng đặt An Miên nằm lại trên giường rồi giải thích với mọi người, "Mới nãy An Miên lại ngất. Tôi chỉ giúp cậu ấy thôi."

Mọi người gật đầu với biểu cảm giống nhau y đúc: Hiểu mà, bọn này hiểu hết mà.

"Không phải," Dung Tỉnh nhức cả óc, chuyện này có trăm cái miệng cũng không bào chữa nổi, "Cậu ấy thực sự ngất rồi."

Một bạn cùng lớp giơ tay, lẳng lặng vỗ vai Dung Tỉnh, làm ra dáng như đang an ủi. Nhưng lúc làm hành động này, gương mặt người bạn ấy lại méo xệch, vừa ghen tị vừa oán giận.

Dung Tỉnh cũng không giải thích với bọn họ nữa mà hướng thẳng tay về phía người vừa chụp ảnh, "Xóa đi, mau xóa ảnh cho tôi nhanh lên."

Đối phương khúc khích cười, "Muộn rồi, tôi đăng lên vòng bạn bè rồi."

Dung Tỉnh không còn cười đùa với cậu ta như trước nữa mà sắc mặt sầm xuống.

Thấy Dung Tỉnh thực sự tức giận, người này mới nhận ra trò đùa của mình đã đi quá giới hạn, cuối cùng đành ngượng ngùng xóa bỏ tấm hình kia đi.

Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm nhưng tình thế trước mắt vẫn khiến anh phải đau đầu.

Mấy cô bạn ở phía sau khẽ thầm thì, "Chẳng trách vừa nãy vị thần tối cao không hoan nghênh chúng ta như vậy, khó trách…Hóa ra mọi chuyện là như thế à…"

Xảy ra chuyện gì vậy! Các bạn đang nghĩ gì đó?

Dung Tỉnh nghẹn lời, lại cúi đầu nhìn nhóc con trong túi.

Đối mặt với những gì mà các bạn đang biểu lộ, nhóc con này lại không có phản ứng gì. Bé mầm này vẫn lã chã chực khóc như trước, còn lấy ra một phiến lá nhỏ héo úa từ đáy túi áo, đang toàn tâm toàn ý tưởng nhớ nó.

Đó có phải cái lá thứ ba vừa rụng không?

Dung Tỉnh nhớ lại An Miên đã vui đến nhường nào khi chiếc lá ấy mới nhú, nhất thời không khỏi cảm thấy đau lòng.

Anh thở dài xoay người, đắp kín chăn cho An Miên đang nằm trên giường bệnh.

Cảnh tượng này khiến các bạn lập tức hít thêm một hơi khí lạnh.

Nhiều người bất giác lấy điện thoại ra, cẩn thận chụp một tấm khác vào nhóm buôn chuyện.

"k*ch th*ch, quá k*ch th*ch rồi."

"Sao hành động của Dung thiếu lại tự nhiên như vậy? Cậu ấy thuận tay quá trời luôn!"

"Khó trách vị thần tối cao lại nói chúng ta quấy rầy, sự thật chính là thế mà."

Dung Tỉnh chăm sóc An Miên cẩn thận rồi xoay người đi về phía các bạn, khi thấy những lời này trên màn hình của họ thì khóe miệng không khỏi giần giật.

Mọi người dùng tay che màn hình, cười gượng với Dung Tỉnh, "Vậy bọn này không làm phiền nữa, lần này thực sự không quấy rầy nữa, tuần sau gặp lại ha."

Về nỗi giận khi bị An Miên đuổi thẳng ra ngoài trước đó thì đã sớm biến mất khỏi nét mặt mọi người từ lâu. Lúc này trên mặt mỗi người đều là nét vui mừng sau khi tám chuyện thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!