Giữa lúc không khí căng thẳng, một vài người của Tinh Tam không khỏi lùi lại.
Còn tên được gọi là "hạng nhất" kia vẫn còn đang cứng mặt đứng ở đó, "Làm sao, chúng mày định làm gì, muốn đánh nhau à?"
"Hoàng Viễn Xương," Dung Tỉnh đứng yên trước mặt người này, cười lạnh, "Mời cậu thu hồi lại lời vừa nói."
Các bạn học của trường Tinh Nhất đồng loạt dừng lại, vây thiếu nhiên được gọi là Hoàng Viễn Xương kia vào giữa, đồng tình với ý kiến của Dung Tỉnh, "Vị thần tối cao của trường tụi này, không đến lượt mày nói này nói nọ."
Ngay cả học sinh của Tinh Tam cũng bắt đầu kéo tay Hoàng Viễn Xương, "Đại Hoàng, bỏ đi."
Nhưng bản thân Hoàng Viễn Xương vẫn không phục.
Bỏ cái gì mà bỏ? Bọn họ ngàn dặm xa xôi chạy tới ngược Tinh Nhất nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc chỉ vì bên vây bên ép dọa sợ? Nếu thực sự sợ hãi cụp đuôi chạy về như thế, sau này nào còn mặt mũi đứng trước nữ thần nữa!
Cậu ta bị khí thế của Dung Tỉnh ép chặt nhưng lại không muốn chịu thua, nên cả người cứ đứng đó với tư thế vặn vẹo, cơ mặt căng như sắp đứt ra tới nơi, "Tao không thu lại đấy, chúng mày muốn sao? Giỏi thì đánh tao đi này!"
Dung Tỉnh nhướn mày, sau đó nhanh chóng thả lỏng, mỉm cười nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ, "Thằng hề nhảy nhót."
"Mày…" Vốn Hoàng Viễn Xương đã căng như dây đàn, nghe được câu này xong, trong đầu như đứt mất sợi nào, giận đến mức tung một cú đấm về phía Dung Tỉnh.
Học sinh Tinh Tam cũng luống cuống tay chân, vội ngăn cậu ta lại, "Đại Hoàng, cậu đang làm cái gì vậy?"
Học sinh Tinh Nhất thì lập tức chung một kẻ thù, "Còn dám ra tay với Dung thiếu? Nghĩ bọn này dễ bắt nạt à!"
Về phía Dung Tỉnh, anh chỉ hơi lui về sau né một cái, chẳng tốn tí công sức nào đã tránh được, thậm chí còn thừa sức đi cản những bạn học vốn đã không kìm chế được cảm xúc.
Nhưng bản thân Dung Tỉnh này đây cũng kích động vô cùng.
Anh không sợ Hoàng Viễn Xương ra tay, mà chỉ sợ Hoàng Viễn Xương không ra tay. Nói đến động tay động chân, Dung Tỉnh chưa ngán ai bao giờ.
Hoàng Viễn Xương như nổi điên vậy, nắm đấm liên tục hướng về phía Dung Tỉnh nhưng ngay cả một góc áo Dung Tỉnh cũng không chạm tới.
Dung Tỉnh khẽ đánh trả một cú, khiến cậu ta suýt nữa ngã như chó gặm bùn.
Bây giờ Dung Tỉnh căn bản chẳng thèm quan tâm gì mà hậu quả với chả hình phạt. Anh thấy đối phương còn dám vung nắm đấm qua, không khỏi cười lạnh một tiếng, quyết tâm cho tên này một bài học.
"Dung Tỉnh dừng tay!" Lớp trưởng thấy tình hình không ổn, toát cả mồ hôi lại, "Cậu như vậy sẽ bị ghi lỗi!"
Dung Tỉnh chẳng để tâm nhiều đến vậy, nắm đấm của anh đã giơ lên, sắp hạ cánh trên mặt đối phương rồi.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Dung Tỉnh chợt dừng mọi động tác của mình lại. Như thể anh vừa lấy lại tinh thần, nhớ tới bản thân vẫn còn phải làm một học sinh xuất sắc mà chợt khựng lại.
Lớp trưởng nhẹ cả người, tưởng rằng mình khuyên được rồi.
Cơ mà thực ra thì về cơ bản là Dung Tỉnh chẳng nghe được lớp trưởng nói cái gì. Sở dĩ anh chợt khựng lại là bởi, giây phút này, cuối cùng tai nghe cũng truyền tới một giọng nói mềm mại mỏng manh.
"Dung Tỉnh…"
Là giọng An Miên.
Cuối cùng An Miên cũng gọi cho anh!
Dung Tỉnh mừng rỡ không thôi, nào còn nhớ Hoàng Viễn Xương là ai nữa? Anh vội dừng lại, xoay người muốn rút, một lòng chỉ muốn tìm một ch* k*n đáo để vui vẻ nói chuyện với An Miên.
Nhưng chờ anh, lại là một tiếng "bốp"
- Hoàng Viễn Xương nhân lúc anh phân tâm, lại đấm mạnh một cái.
Cú đấm ấy không thể làm đau một cọng lông nào trên người Dung Tỉnh nhưng cú đấm sượt qua tai khiến tai nghe Dung Tỉnh đang đeo rơi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!