Hình ảnh kế tiếp khiến An Miên sốc vô cùng, gần như tam quan của cậu vỡ vụn, linh hồn chịu sang chấn khiến đầu óc cậu trống rỗng hồi lâu.
Sao, sao có thể xảy ra chuyện như thế này?
Dung Tỉnh, hôn, hôn… Trời đất, sao lại xảy ra chuyện này?
Hình ảnh vô cùng k*ch th*ch này không ngừng khuếch đại trong tâm trí An Miên, thời gian như ngừng trôi. An Miên không khỏi ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu, áp đôi tai đang nóng bừng lại, cả gương mặt đỏ thấu.
Luồng sáng xanh trong tâm trí cậu không biết biến mất tự khi nào, cậu quay trở lại phòng ngủ Dung Tỉnh.
An Miên bỗng cảm thấy căn phòng này tràn ngập hình bóng Dung Tỉnh, bất cứ chỗ nào cũng đều vương hơi thở của Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh, sao Dung TỈnh có thể làm thế với cậu…
An Miên không nhịn được khẽ l**m môi, sắc mặt càng lúc càng đỏ, ngay cả cổ cũng nhuốm sắc đỏ.
Dần dần, ngay cả làn da trên cơ thể cậu cũng chuyển sang màu hồng. An Miên co cơ thể đỏ như tôm luộc, cả người nóng bừng bừng.
Hai người là bạn học, rõ ràng chỉ là bạn cùng lớp.
Tuy ánh mắt cậu sớm dừng trên người Dung Tỉnh từ lâu nhưng Dung Tỉnh không thể cũng có ý nghĩ tương tự với cậu được, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
Không biết qua bao lâu, An Miên hít một hơi thật sâu, rồi lại hít một hơi nữa, đầu óc lúc này mới chậm rãi hoạt động trở lại, bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề khác và rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sao cậu có thể thấy được cảnh tượng như vậy?
Rõ ràng cậu chỉ ước muốn quay trở lại cơ thể của mình thôi mà, cậu chỉ muốn biết làm sao quay lại cơ thể của bản thân, sao cậu lại thấy cảnh tượng như vậy?
Chẳng lẽ…
Sắc mặt An Miên càng đỏ hơn, cậu không dám nghĩ nữa. Cậu cố coi khung cảnh đó như ảo giác chứ không phải khung cảnh tiên đoán như cậu đã nghĩ trước đó. Sao có thể là cảnh tượng tiên đoán được? Bất kể khi nào, dù trong quá khứ, hiện tại hay tương lai, Dung Tỉnh cũng không thể có những suy nghĩ như vậy đối với mình, đây tuyệt đối chỉ đơn giản là ảo giác mà thôi.
Nhưng không thể như vậy được, cậu không thể không nghĩ tiếp.
Cậu phải tìm cách quay trở lại cơ thể của mình, cậu phải nắm thật chặt mọi manh mối. Dù cảnh tượng đó thực sự chỉ là ảo giác đi chẳng nữa nhưng dù sao nó cũng là ảo giác xuất hiện sau khi cậu ước nguyện, không thể chỉ đơn giản như vậy được, nhất định là điềm báo nào đó.
Chẳng lẽ cảnh tượng cậu vừa thấy chính là công tắc giúp cậu quay trở lại cơ thể của mình?
An Miên khẽ lắc đầu, sắc đỏ và nhiệt độ trên người dù có làm cách nào cũng không thể giảm bớt, càng lúc càng bối rối.
Cậu không nhịn được khẽ chạm lên ngực mình, cảm thấy có đôi chút khó tin. Rõ ràng lần đầu cậu trở thành như vậy, cậu đã xác nhận bản thân không hề có nhịp tim đập, vậy mà sao cậu lại thấy tim mình đập nhanh như vậy? Phải rồi, là do trái tim ấy vẫn luôn nằm trong lồng ngực cậu nhưng điều kiện sống hiện tại của cậu không cần phải dựa vào nhịp đập để duy trì nữa. Chỉ là khi cần, trái tim ấy vẫn đập.
Bỗng chợt, chiếc tai nghe bên cạnh khẽ vang lên một tiếng.
An Miên bị dọa, suýt nữa thì ngã nhào.
"An Miên?" Sau đó, giọng Dung Tỉnh vang lên trong tai nghe.
Giọng Dung Tỉnh như đang đè nén gì đó, rõ ràng anh đang không vui. Anh cứ chờ An Miên chủ động liên lạc với mình nhưng chờ mãi không được, kết quả là không nhịn được mà gọi cho cậu trước. Điều này khiến Dung Tỉnh cảm thấy có đôi chút thất vọng.
Nhưng An Miên đã bị dọa đến gần như ngơ cả người, tim như sắp vọt ra khỏi cổ họng.
Giọng Dung Tỉnh thoạt nghe càng không vui, "An Miên, cậu có ở đó không?"
An Miên bị dọa lui về sau hai bước.
"Annnn Miênnnn" Dung Tỉnh dài giọng.
An Miên kịp thời lấy lại tinh thần, vội vã lao về chỗ cũ, nhanh chóng nhào qua chỗ tai nghe, "Tớ ở đây, Dung Tỉnh, tớ đây,…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!