Một mình An Miên ở trong phòng ngủ của Dung Tỉnh, nhìn chiếc tai nghe bluetooth trong tay rồi lại nghĩ đến cuộc gọi mà mình vừa dứt khoát cúp máy, khóe môi lộ ý cười.
Không biết tâm tình Dung Tỉnh lúc này đang như thế nào nhỉ, cho rằng lời cậu nói khó hiểu hay cơ bản là anh chẳng thèm để ý, hay thật ra thì anh còn chẳng nghe rõ?
Dù sao đi nữa thì, An Miên đã nói những lời đó rồi, An Miên cảm thấy bản thân đang rất là vui.
Cậu cứ vui vẻ ngây ngốc cả buổi, sau đó cẩn thận buông tai nghe trong tay ra, còn dè dặt bước ra xa một chút để tránh không cẩn thận lại gọi một cuộc điện thoại ra.
An Miên đi tới chiếc máy tính đã được Dung Tỉnh mở trước đó, hoạt động xương cốt một chút rồi chuẩn bị bắt tay vào việc của mình.
Đầu tiên cậu kiểm tra tài khoản của mình trước, cậu đã nhận được khoản tiền công trước đó, tổng cộng là năm nghìn tệ, khiến hai mắt An Miên sáng lấp la lấp lánh.
Sau đó An Miên lại mở hòm thư, tin tốt cứ kéo nhau mà tới.
Khách hàng trước đó đã trả lời cậu, trong thư nói rằng rất nhiều đồng nghiệp của mình đều rất hứng thú với hiệu suất làm việc của An Miên. Cuối thư, khách hàng này còn đính kèm phương thức liên lạc của đồng nghiệp, bày tỏ An Miên có thể chủ động liên lạc với bọn họ, không chừng trong đó có người đồng ý gửi công việc mới cho An Miên.
An Miên bị những phương thức liên lạc kia làm cho hoa cả mắt, thực sự không biết nên lựa chọn như thế nào.
Cậu hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, thoát khỏi cảm xúc "tôi vậy mà có thể lựa chọn khách hàng". Chẳng qua là cậu vừa nhận được thông tin liên lạc của nhiều người cùng một lúc, điều này không nhất định sẽ đồng nghĩa với việc đối phương sẽ giao công việc cho cậu mà còn phải xem đối phương có thực sự có nhu cầu này không và liệu biểu hiện của cậu có khiến người ta tin tưởng hay không.
Đối với An Miên mà nói, phương diện kết nối giữa người với người đúng là khuyết điểm của khuyết điểm.
An Miên không khỏi hít một hơi thật sâu, lòng thầm căng thẳng.
Bình tĩnh, bình tĩnh, thử từ từ từng cái từng cái một.
…
Dung Tỉnh đến trường lúc bảy giờ sáng, năm giờ chiều tan trường, cách nhau mười tiếng đồng hồ.
Trong mười tiếng đó, An Miên ở một mình trong phòng Dung Tỉnh, ngay cả bé mèo Hạt Nhỏ cũng không tới tìm cậu.
Ngoại trừ một tiếng đầu nhớ Dung Tỉnh và bày tỏ nỗi niềm ấy qua điện thoại, An Miên dùng chín tiếng còn lại để vật lộn với danh sách mà khách hàng kia gửi cho.
Cậu đã liên hệ với ba người, cố gắng tìm kiếm công việc mới, nhưng mà…
An Miên thực sự thất vọng vì khả năng giao tiếp của mình, rất tuyệt vọng. Tại sao, tại sao cả ba người đều từ chối cậu? Thậm chí hai trong số đó mới đầu nói chuyện cũng không tệ lắm mà, trong lòng An Miên tin tưởng là sẽ có đầy hi vọng nhưng không biết sau đó mình nói sai chỗ nào, thái độ của cả hai chợt lạnh nhạt hơn hẳn. Tại sao, rốt cuộc là tại sao lại xảy ra những chuyện này?
Chưa kể tới là mỗi một chữ cậu đều phải nhảy trên bàn phím để gõ ra. Không chỉ mệt tim mà cơ thể càng mệt hơn.
Cuối cùng, An Miên không còn sức liên hệ với người thứ tư nữa. Cậu lặng lẽ ôm đầu gối mình, yên lặng thu mình lại.
Tại sao, rốt cuộc mấy chuyện này là do đâu…
Đương lúc An Miên không ngừng tự khép mình lại thì một tiếng "cạch" vang lên, có người bên ngoài đang mở cửa.
Sau đó vang lên tiếng "lách cách", cửa phòng ngủ nhanh chóng được mở ra.
Giờ là năm rưỡi chiều, Dung Tỉnh
- người tan học lúc năm giờ cuối cùng cũng vội vã quay trở về nhà.
Vừa mở cửa, anh nhìn quanh phòng ngủ, vừa nhìn đã thấy một nhóc con đang ôm gối ngồi xổm trước màn hình máy tính. Bất chợt, vô số loại cảm xúc xuất hiện trên gương mặt Dung Tỉnh, cuối cùng biến thành tức giận đến nghiến răng.
"An Miên!" Dung Tỉnh trở tay đóng chặt cửa lại, nghiến răng nghiến lợi bước đến bên bàn học, "Sao cậu hoàn toàn không thèm để ý đến điện thoại của tôi!"
Đúng vậy. Sau cuộc điện thoại thính xong chạy hồi sáng, đương nhiên Dung Tỉnh không ngồi yên chờ chết. Anh nhanh chóng gọi lại nhưng An Miên lại làm lơ anh. Một lúc sau, Dung Tỉnh lại gọi về một cuộc nữa nhưng An Miên vẫn không để ý đến anh.
Cả một ngày trời! Suốt cả ngày hôm nay, Dung Tỉnh gọi về cho An Miên ít nhất 20 cuộc điện thoại nhưng An Miên chưa trả lời lấy một cuộc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!