An Miên chớp đôi mắt nhỏ một cái, nhìn Dung Tỉnh đã rơi vào khoảng không trầm lắng hồi lâu.
Cậu mơ hồ nhận ra tư tưởng Dung Tỉnh lâm vào khốn cảnh nào đó nhưng cậu thực sự không biết Dung Tỉnh đang gặp khó khăn gì nên đương nhiên cũng chẳng thể giúp đỡ.
Lát sau, Dung Tỉnh thở ra một hơi, cuối cùng cũng thoát ra khỏi loại suy nghĩ khó khăn này.
Thay vì giải quyết vấn đề nan giải ấy, anh tạm thời gác nó sang một bên. Dẫu sao thì câu hỏi "muốn cả hai phải làm sao?" này về cơ bản chẳng khác nào loại câu hỏi "phải tiêu như thế nào sau khi trúng số 5 triệu?" Giờ anh không biết khi nào An Miên lớn sẽ tỉnh lại, An Miên bé thì cũng chưa chắc cứ luôn an ổn ở bên cạnh anh, anh lấy đâu thời gian đi suy xét mấy vấn đề như thế?
Dung Tỉnh lắc đầu, âm thầm mỉm cười tự giễu.
Sau đó anh bắt đầu giải quyết món đồ cuối cùng anh mua cho An Miên hôm nay.
Hai cặp tai nghe bluetooth.
Sở dĩ anh mua một lúc hai đôi là bởi anh cần nói chuyện bí mật với An Miên mà An Miên cũng cần trò chuyện với anh một cách kín đáo. Về phần làm sao thực hiện được nhiệm vụ này, thực ra rất đơn giản.
Đầu tiên, Dung Tỉnh dùng một cặp tai nghe kết nối với điện thoại anh đang sử dụng rồi đeo lên tai.
Tiếp đó, anh dùng cặp tai nghe còn lại kết nối với một cái điện thoại cũ đã lâu không dùng, rồi nhét vào vòng tay An Miên.
"Thử xem?" Dung Tỉnh lắc lắc chiếc điện thoại cũ trong tay, nói với An Miên.
An Miên là một cậu bé nghèo ngay cả tiền mua máy tính cũng chưa ki cóp đủ nên khi đối mặt với loại thiết bị điện tử này không được thành thạo cho lắm. Nhưng dù sao cậu cũng thông minh, chỉ cần lật xem tờ hướng dẫn sử dụng một chút là hiểu hết.
Cậu nhấn công tắc tai nghe, khẽ nói một câu với tai nghe bluetooth, hệ thống thông minh trong tai sẽ lập tức gọi tới điện thoại Dung Tỉnh thông qua chiếc điện thoại cũ.
Dung Tỉnh lắng nghe âm thanh phát ra từ tai nghe, tỏ vẻ hài lòng, "Tốt lắm, từ nay chúng ta sẽ nói chuyện với nhau như thế này nhé?"
"Nhưng, nhưng mà," An Miên hơi bối rối, "Như thế này tốn tiền gọi điện thoại lắm."
Dung Tỉnh không khỏi bật cười.
Tuy Dung Tỉnh chưa thốt ra lời nào nhưng An Miên dường như hiểu được điều anh muốn nói ngay lập tức nên không khỏi ngượng. Đương nhiên cậu biết Dung Tỉnh không để tâm đến tiền bạc nhưng cậu sẽ như vậy, cậu luôn để ý. Dung Tỉnh chi cho cậu càng nhiều, cậu càng cảm thấy bản thân mắc nợ Dung Tỉnh.
An Miên hạ quyết tâm, "Dung Tỉnh, số tiền cậu tiêu cho tớ bây giờ coi như là cậu cho tớ vay được không? Sau này tớ sẽ trả cho cậu. Nhất định tớ sẽ trả lại."
"Cậu làm cách nào để trả tiền cho tôi đây?" Dung Tỉnh bất đắc dĩ nói, "Năm mươi ngàn tệ của cậu cũng bị lấy đi mất rồi…"
Nói đến đây sắc mặt Dung Tỉnh chợt trở nên vi diệu, lời ra khỏi miệng cũng chợt khựng lại.
Lát sau, Dung Tỉnh vỗ bàn, "Suýt nữa thì quên mất năm người nghìn tệ của cậu!"
Mặc dù năm mươi nghìn tệ không phải con số mà Dung Tỉnh đặc biệt để ý nhưng nghĩ đến năm mươi nghìn tệ ấy bị ông cậu khốn nạn của An Miên lấy đi, Dung Tỉnh vẫn cảm thấy khó chịu. Không được, không thể để tên khốn đó được hưởng món hời như thế được. Nhưng nếu An Miên không tự mình tỉnh lại thì khó có thể lấy lại được số tiền ấy.
Thấy sắc mặt Dung Tỉnh thay đổi liên tục, An Miên không khỏi bật cười, "Không sao đâu, thực ra tớ không để ý đến năm mươi nghìn tệ ấy đến thế."
Dung Tỉnh nghi hoặc liếc nhìn An Miên.
Anh không tin. Lúc mới đầu khi phát hiện năm mươi nghìn tệ ấy biến mất, biểu hiện của An Miên như cả bầu trời sập xuống vậy.
An Miên gãi gãi đầu, không khỏi liếc nhìn sang nơi khác.
Tuy năm mươi nghìn tệ khó mà buông xuống được nhưng cậu cũng không thể để Dung Tỉnh phải bận tâm chuyện này. Dù sao người lấy đi số tiền ấy là người cậu đã nuôi lớn mình, tính ra cũng chỉ là mâu thuẫn trong nhà. Sau khi cậu tỉnh lại cậu sẽ tự mình đòi lại tiền thay vì bàn chuyện ấy lúc này để Dung Tỉnh phải tức giận bất bình vì vấn đề ấy.
"Không sao đâu," cậu lại an ủi Dung Tỉnh, "Thực ra năm mươi nghìn tệ kiếm lại cũng khá nhanh."
Dung Tỉnh liếc mắt nhìn tòa nhà hai tầng kiểu phương Tây giá gần hai mươi ngàn tệ, "Cậu còn nói muốn trả lại tiền cho tôi?"
An Miên suy nghĩ một lát rồi hỏi, "Dung Tỉnh, tớ có thể dùng máy tính của cậu chút không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!