Chương 18: Tắm rửa.

Tắm, tắm, phải đi tắm ngay lập tức!

Với suy nghĩ kiên định này trong lòng, Dung Tỉnh đổ nước ấm vào đĩa gia vị nhỏ, sau đó liếc mắt nhìn An Miên bên cạnh.

An Miên không nhịn được mà che mặt, "Có nhất thiết phải tắm không?"

"Nhất định phải tắm mới được!" Dung Tỉnh nói, chuyện này không cần phải nghi ngờ gì nữa.

An Miên vẫn do dự giãy giụa, "nhưng mà cũng không phải là tớ không muốn tắm, chỉ là cậu có thể đừng nhìn tớ chằm chằm như vậy được không?"

Dung Tỉnh nhếch mép, nhìn cậu với vẻ mặt như nói "cậu đùa tôi à?", "Cậu nhìn lại xem giờ cậu bao lớn? Cậu cảm thấy tôi có thể thấy được cái gì?"

Đây là vấn đề lớn hay nhỏ sao?

An Miên không khỏi cong môi phản bác, "Rõ ràng cậu cũng không muốn thay quần áo trước mặt tớ nhưng cậu lại muốn tớ tắm trước mặt cậu? Cậu không thể như vậy được, cậu cái con người này… Ah!"

Dung Tỉnh trực tiếp xách An Miên lên, thả cả cậu cả quần áo vào nước.

Đằng nào thì quần áo cũng phải giặt.

"Còn không tắm nữa thì nước sẽ nguội mất." Dung Tỉnh lạnh mặt nói.

An Miên vô cùng tức giận, cảm thấy tủi thân vô cùng, lệ quanh khóe mắt. Sao có thể như vậy, sao Dung Tỉnh có thể đối xử với cậu như vậy chứ! An Miên ôm gối, cả người không nhịn được chìm xuống, phun bong bóng lăn tăn.

Dung Tỉnh dùng ngón tay chọt chọt cậu, "Được rồi, tắm xong là xong rồi."

An Miên ôm lấy ngón tay anh, giận đến nỗi không nhịn được há miệng dùng răng cắn một cái.

Dung Tỉnh chỉ cảm thấy hơi nhột, cười thành tiếng, "Tôi chỉ nhúng cậu vào nước thôi mà cậu đã không vui đến vậy rồi? Cậu đoán xem tôi tắm cho Hạt Nhỏ như thế nào?"

An Miên nhớ lại cảnh người khác tắm cho mèo mình từng thấy, nhớ lại mấy con mèo bị xách gáy giãy dụa bất lực như thế nào, không nhịn được rùng mình. Chẳng lẽ Dung Tỉnh cũng muốn xách cổ cậu lên tắm? Không không không, cậu không phải mèo, cậu cũng không ghét tắm, chẳng qua cậu không muốn Dung Tỉnh nhìn thôi mà.

Một lúc sau, An Miên mới chậm rãi đứng thẳng dậy, ló đầu ra khỏi nước, bắt đầu ngoan ngoãn xoa xoa bộ quần áo đang mặc, sau đó mặc quần áo tắm.

"Cậu cứ như vậy mà tắm à?" Dung Tỉnh dở khóc dở cười, "c** q**n áo ra."

"Không, tớ không… tớ không muốn…" Giọt lệ quẩn quanh bên hốc mắt An Miên sắp lăn dài, cậu tủi thân như gái nhà lành bị ác bá ức h**p vậy.

Dung Tỉnh thấy cậu như vậy, không khỏi thở dài, "Tôi đã nói rồi, dáng vẻ này của cậu đúng là khiến người khác muốn bắt nạt mà."

"Không phải giờ cậu đang bắt nạt tớ đấy à!" An Miên khóc, An Miên khóc thật rồi.

Dung Tỉnh chợt cảm thấy mình giống như một ác bá thực sự.

"Đừng khóc," anh đau đầu nói, "không phải tôi chỉ muốn cậu đi tắm thôi à?"

An Miên khóc tỉ tê lên án, "Tớ bảo cậu đừng nhìn tớ vậy mà cậu lại ép tớ c** đ*!"

Đây thực sự là đang ức h**p gái nhà lành đấy à? Dung Tỉnh cảm thấy hơi buồn cười nhưng lại mơ hồ cảm thấy có lẽ hình như mình thực sự làm sai. Rõ ràng lúc trước anh còn tự nhủ không nên không để ý đến cảm nhận của An Miên vậy sao lại quên mất rồi? Đều là do sạch sẽ gây họa, quá mức vội vàng.

Dung Tỉnh vươn tay, nhấc đĩa gia vị nhỏ lên.

An Miên chỉ cảm thấy chỗ tắm của mình lắc lư một cái, nước bên trong suýt nữa thì tung tóe ra ngoài, cậu sợ đến mức vội nắm chặt thành bồn tắm.

Dung Tỉnh đặt đĩa gia vị nhỏ lên ngăn tủ đối diện, cao hơn tầm mắt một chút, "Được rồi, giờ tôi không thấy nữa, cậu yên tâm chưa?"

An Miên ló đầu nhỏ ra khỏi mép đĩa gia vị, nhìn Dung Tỉnh bên dưới.

Dung Tỉnh mỉm cười với cậu, sau đó quay lại bàn học, lục lấy sách vở trong trong cặp ra, bắt đầu hoàn thiện bài tập của ngày hôm nay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!