Cuối cùng Dung Tỉnh cũng phải từ bỏ ý định để An Miên tắm rửa thay quần áo trước vì anh thực sự không biết phải tìm quần áo mới cho An Miên ở đâu.
Mặc dù là một học sinh gương mẫu, toàn diện về mọi mặt như trí đức thể mỹ, tay nghề làm đồ thủ công của anh quả thực khá tốt nhưng điều này không đồng nghĩa với chuyện anh có thể may quần áo cho một bé con hai centimet. Điều này quá khó, chỉ mới nghĩ thôi mà da đầu Dung Tỉnh đã tê dại, quả thực thách thức quá lớn.
Anh thầm thở dài một hơi, đặt An Miên vào lại nắp chai, lại cầm nắp chai trong tay, "Bỏ đi, tôi đi mua chỗ ở cho cậu trước."
"Chỗ ở?" An Miên không ngờ Dung Tỉnh còn có ý định như vậy, cậu cực kì bất ngờ, đứng bên mép nắp chai, đôi mắt long lanh ngậm nước.
Dung Tỉnh bước ra ngoài, không khỏi mỉm cười: "Cậu vui đến vậy à?"
An Miên gật đầu một cái thật mạnh.
Tâm trạng Dung Tỉnh rất tốt: "Tôi muốn mua cho cậu từ lâu rồi, cứ tưởng tối nay không có thời gian nhưng bữa tối kết thúc khá sớm…"
Nói được nửa chừng thì anh chợt khựng lại. Anh thấy người qua đường đi nàng ngõ hẻm.
Đứa nhỏ được một người qua đường dắt trong tay nói: "Mẹ ơi, anh kia đang nói chuyện với nắp chai kìa."
"Không được ý kiến sở thích của người khác!" Người qua đường mắng đứa nhỏ, mỉm cười xin lỗi Dung Tỉnh, sau đó nhanh chóng rời đi.
Dung Tỉnh chết trân tại chỗ, cơ mặt co rút, hồi lâu sau vẫn chưa thể bình tâm lại được.
An Miên sợ đến mức nằm rạp xuống đáy nắp chai, một lúc sau cậu mới nhận ra không ai thấy được mình, nhìn dáng vẻ cứng đờ của Dung Tỉnh khiến cậu không khỏi cười khẽ.
Dung Tỉnh nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng nhét nhóc con vào túi áo lần nữa.
Tại sao? Tại sao anh đã tìm một chỗ vắng vẻ rồi mà vẫn bị người qua đường nhìn thấy? Dung Tỉnh tưởng tượng bản thân trong mắt người qua đường như thế nào, anh cảm thấy thanh danh của mình bị hủy chỉ trong phút chốc.
Còn cái câu mà "không tắm thì đừng nghĩ đến chuyện lại chui vào túi áo tôi" thì đương nhiên là Dung Tỉnh đã quên mất.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu so ra thì "anh này thích nói chuyện với túi áo" có vẻ cũng chả hay hơn "anh này thích nói chuyện với nắp chai" là bao.
Làm sao giao tiếp với An Miên một cách tự nhiên lúc ở bên ngoài bây giờ? Dung Tỉnh cau mày sầu não.
…
Chỗ Dung Tỉnh ăn cơm tình cờ lại gần một khu trung tâm thương mại, mất chưa đến mười phút anh đã đi bộ tới đó.
An Miên cẩn thận bám mép túi nhìn cửa tiệm sầm uất bên ngoài, chợt thấy hoa cả mắt.
Dung Tỉnh đang nghịch điện thoại, sắp xếp lại danh sách mua sắm của mình: một cái thước có độ chính xác cao hơn, một mô hình biệt thự nhỏ và một thiết bị giúp việc liên lạc trở nên riêng tư hơn…
"Dung Tỉnh, Dung Tỉnh," An Miên phấn khích tới nỗi có chút không ở yên được, "Cậu định mua cho tớ chỗ ở như nào thế?"
Dung Tỉnh vừa ngập ngừng đáp vừa nghĩ xem nên mua mấy thứ này ở đâu. Vì gần trường Trung học Tinh Anh Số 3 nên kế đó có một cửa hàng văn phòng phẩm khá lớn, có thể tìm mua loại thước mình cần. Còn thiết bị thì tai nghe bluetooth có thể hoàn thành nhiệm vụ này. Về phần mô hình biệt thự thì gần đây có không ít cửa hàng bán loại đồ trang trí nhỏ tinh xảo như vậy.
"Dung Tỉnh, Dung Tỉnh," An Miên kéo kéo áo anh, "Cậu muốn mua chỗ ở cho tớ, có phải là kiểu giống cái kia không?"
Nghe vậy, Dung Tỉnh vô thức ngước mắt lên, xem thử xem cái gì đã thu hút sự chú ý của An Miên.
Vừa thấy thứ An Miên chỉ, Dung Tỉnh không nhịn được nhếch mép.
Đấy nào phải chỗ ở gì? Đấy rõ ràng là một đĩa nhỏ đựng gia vị mà!
Dù là một đĩa gia vị tinh xảo đẹp mắt với màu xanh biếc tinh tế, còn tạo hình cong các cạnh, độ cao vừa phải, lại rộng rãi nhưng nó vẫn chỉ là một cái đĩa đựng gia vị thôi!
Dung Tỉnh cảm thấy mình không đành lòng nhìn tiếp, lập tức xoay người, dẫn An Miên sang một hướng khác.
"Ơ…" An Miên cực kì lưu luyến phát ra tiếng, cậu thực sự thích cái đĩa gia vị màu xanh kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!