Dung Tỉnh lần nữa đặt An Miên xuống bàn, vừa trở tay đã đóng kín cửa sổ.
An Miên bước về phía cửa sổ, ánh mắt trông mong nhìn ánh trăng bên ngoài cùng với lớp bùn đất, vẻ mặt tỏ rõ sự tiếc nuối.
Nhưng dĩ nhiên là Dung Tỉnh không định mở cửa sổ cho cậu.
Lúc nãy quên đóng kín cửa sổ, vậy mà An Miên lại chạy ra ngoài, điều này khiến Dung Tỉnh thực sự tự trách rất nhiều. Ban đêm bên ngoài không an tĩnh như vẻ ngoài tĩnh lặng của nó mà lúc nào cũng có thể có một con mèo hoang, chó hoang nhảy ra từ một góc nào đó, thậm chí là cả chồn, rồi chúng có thể sẽ tha An Miên đi mất.
Vẫn là trong phòng an toàn hơn nhiều, nuôi một nhóc con đúng là không dễ dàng gì.
Dung Tỉnh ngáp một cái rồi quay lại nhìn bé con kia lần nữa.
"Dung Tỉnh, Dung Tỉnh…" An Miên xoay người, chậm rì rì bước đến cạnh anh, vươn bàn tay nhỏ xíu ra kéo kéo áo anh, "Cậu đừng giận tớ được không? Tớ… Hạt Nhỏ có thể nhào tớ, cậu cũng có thể, nhưng đừng mạnh quá là được."
Dung Tỉnh không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
"Sao cậu lại cười?" Gương mặt An Miên hồng hồng, lúng túng.
Dung Tỉnh không trả lời, chỉ vươn tay về phía cậu.
An Miên nhắm chặt mắt, vẻ mặt thấy chết không sờn, để lộ dáng vẻ mặc người xâu xé.
Nhưng Dung Tỉnh chỉ dùng ngón tay khẽ chọt vào đầu cậu, khẽ chạm vào hai phiến lá nhỏ, động tác vô cùng nhẹ nhàng, cực kì dịu dàng.
"Nghỉ ngơi cho tốt." Sờ đã tay xong, Dung Tỉnh bỏ lại mấy chữ này rồi ngáp dài một cái, xoay người, lần nữa thả mình xuống giường.
Đôi mắt An Miên mở to, không nhịn được cũng vươn tay sờ hai phiến lá nhỏ trên đầu.
Sờ rồi sờ, hai má cậu dần đỏ lên, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Chỗ này hình như không thể tùy tiện sờ đâu…"
Hai phiến lá có cảm giác, giống như một bộ phận trên cơ thể cậu vậy, hơn nữa còn là một bộ phân có hơi nhạy cảm.
An Miên đỏ mặt, lúc lâu sau mới ngẩng đầu lén lút nhìn Dung Tỉnh đã vùi mình vào chăn, nhiệt độ trên mặt đã qua một hồi lâu cũng không giảm xuống được.
…
Sáu giờ sáng, đồng hồ báo thức trong phòng đúng giờ reo lên.
Dung Tỉnh lăn lộn trên giường chốc lát, khoảng hai phút sau mới mơ màng đứng dậy. Anh mắt nhắm mắt mở đưa tay kéo mép áo lên, định thay đồ ngủ trên người ra.
An Miên vẫn ngồi trên bàn, vẻ mặt ngây ngô nhìn anh.
Dung Tỉnh cởi được một nửa, cả người chợt tỉnh táo lại, hai tay cứng đờ.
Anh giữ nguyên trạng thái cứng ngắc bất động của mình, thoáng nghiêng đầu, bốn mắt nhìn nhau với nhóc con trên bàn.
An Miên dời tầm mắt qua chỗ khác trước, mặt mày đỏ ửng.
Bầu không khí vô cùng vi diệu.
Nhưng sao không khi lại trở nên vi diệu nhỉ? Thay áo trước mặt một bạn nam cùng lớp không phải là chuyện vô cùng bình thường à? Trong lòng Dung Tỉnh nghĩ vậy nhưng vẫn không nhịn được mà buông tay đang chuẩn bị cởi áo ngủ kia, cầm quần áo định thay vào phòng tắm.
Khoảng chừng mười phút sau, Dung Tỉnh bước ra khỏi phòng tắm, cả người đã khoan khoái sạch sẽ, ngay cả mái tóc bù xù do hôm qua ngủ không yên cũng được xử lý tươm tất, toàn thân tràn đầy khí chất nam thần.
"Dung Tỉnh," An Miên yếu ớt hỏi anh, "Hôm nay cậu định đến trường à?"
"Hôm qua đã trốn một ngày rồi, nay đương nhiên phải đi." Dung Tỉnh gật đầu. Nghĩ đến chuyện trốn học ngày hôm qua, ê cả răng.
Sau đó anh duỗi tay lấy đề thi trên bàn đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!