CHAP 98: VA CHẠM
Sáng sớm ngủ dậy, trong đầu vẫn còn lắc lư theo giấc mơ đêm qua. Tôi mang quả đầu ba phân rạng rỡ dưới sân trường, bao ánh mắt nhìn trầm trồ khen cá tính, thằng Minh An và thằng Hải sẽ nhìn tôi thầm ghen tị lẫn tức tối khi tôi không thèm ngó lướt qua hai đứa nó. Mập mờ lướt qua tấm gương, tôi soi lại bộ dạng bên ngoài của mình, lấy tay cầm nhúm tóc trên đầu đưa lên:
-Cũng ổn mà sao Ba Mẹ mình làm gắt thế nhỉ?
-Ờ, cũng hơi khác!
-Nhìn gớm quá!
Thế là từ tâm lý thập phần tin tưởng quả đầu, tôi chuyển qua hơi hơi e ngại khi diện quả model đời mới chẳng giống ai lên trường này. Bởi thế vệ sinh cá nhân, ăn uống cấp tốc, tôi hiếm hoi đi cùng giờ với Nhân đen và Nguyệt.
-Mày, sư cọ!
-Nhân đen cười lớn và đưa tay sờ sờ đầu tôi, trong khi Nguyệt tế nhị che miệng cười khúc khích.
-Bỏ tay mày ra, dơ cái đầu đời mới của tao!
-Tôi đâm cau có, làm thằng Bao công phải cuống cuồng bỏ tay ra.
Vậy là chứng tỏ, cái đầu tôi có vấn đề, dù sao tôi vẫn vớt vát chút hi vọng là những người ý kiến từ tối qua đến giờ chưa kịp thích nghi với sự thay đổi diện mạo của mình.
-Phịch!
Chiếc cặp trên tay Dung cũng rớt xuống cổng trường, khi chứng kiến bộ tóc mới của tôi, quay mặt đi và khúc khích cười. Thằng Nhân đen vơ ngay đồng minh cứ sờ sờ đầu tôi, mân mê dựng từng cọng tóc ngắn củn thổi phù phù. Điên máu, tôi giật chỏ ngay bụng nó, lầm lũi bước đi:
-Đúng là không hiểu gì về nghệ thuật!
-Bỏ mặc ba người bạn, hai cô bạn gái tủm tỉm cười và thằng bạn đau đớn chửi bới om sòm, tôi đâm nhanh vào cổng trường.
-Á, em trai........Ớ!
Bà chị Nữ Tặc tắt nụ cười thường trực trên môi, vẻ mặt chuyển qua ngơ ngác, xen lẫn chút bàng hoàng. Rồi bỗng nhiên phá lên cười, trong khi chị Hạnh đi bên cạnh cũng cúi gằm mặt xuống đất, vai rung lên nhè nhẹ.
-Gì nữa?
-Tôi đâm tức ra mắt.
-Thất tình, điểm kém nên tu hả em?
-Chị Xuyến vẫn một mực thẳng tính không đúng chỗ.
-Hự, em không thèm nói với chị
- Tôi quay lưng, bẻ lái bỏ mặc tiếng gọi chọc với theo của bà Nữ Tặc.
Vậy là tôi tỏa sáng theo cách không ngờ. Khi một vài cô nữ sinh lướt qua, đi một mình thì cười. Còn nếu đi theo nhóm, thì cứ xầm xì nhìn tôi chỉ chỉ trỏ trỏ. Đám nam sinh thì nhìn như kiểu đang dò xét một kẻ nguy hiểm đang lảng vảng trong khu vực trường. Từ tư thế ngẩng mặt nhìn đời, tôi bị tạt nước lạnh, lặng lẽ bước đi. Cũng chẳng hiểu hôm nay ông trời muốn hại tôi hay không mà cho hết người này đến người nọ trù dập.
-Ơ, T!
-Lần này đến lượt Ngữ Yên.
-Ờ..... thì.....!
-Tôi ngước lên mong nhìn được cọng tóc nào đó lất phất hiện ra, nhưng vô ích, chỉ thấy toàn trời là trời. Ngữ Yên nhìn tôi từ đầu tới chân, trở ngược lên và dừng trước cái thay đổi hình ảnh tôi thường ngày.
-Ờ.........!
-Ngập ngùng như cá tính của chính cô nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!