CHAP5: TIẾN TRIỂN
Học sinh một ngày đến trường là một ngày vui, và tôi cũng không ngoại lệ,3 tuần đi học vẫn tiếp diễn như bình thường.
Chỉ có điều nay mặt tôi cũng đã lên mốc nên bắt đầu tần suất xuất hiện thưa dần đi, show diễn ngày càng ế. Thỉnh thoảng , trong giờ học, tôi lơ đễnh nhìn ra sân, rồi lại quay nhìn thánh nữ bàn đầu. Vẫn khuân mặt mang vẻ cá tính , nhưng phủ ngoài lạnh băng, thỉnh thoảng chỉ thấy nàng cười khi trong lớp có ai đó pha trò, dù chỉ là cười thoáng qua. Nhưng tất cả đều không thể thoát được con mắt rada thần thánh của tôi. Cuộc sống của tôi đã quên đi cái bở ngỡ và trở về với bản chất , cái thương hiệu của tôi.
Bắt đầu là những cuộc trốn sinh hoạt đầu giờ đi gặm bánh mì, là những câu chém gió trong lúc giờ ra chơi. Thậm chí tên tôi đã được liệt vào trong nhóm hội manly thích gặp bánh mì. Cái nhóm 8 thằng ồn ào nhất cả cái xóm nhà lá. Và tần suất trên bảng ít đi thì nó được bù vào trong sổ đầu bài
-Cái xóm nhà lá tụi mày giờ càng lúc càng ồn ào, không lẽ thầy phải đổi chỗ!
Tiếng thầy chủ nhiệm như tiếng vua trong giờ sinh hoạt lớp
-Đừng , thầy ơi, tụi em có làm gì đâu, oan quá
-Dàn đồng ca như hát tuồng từ xóm nhà lá vọng lên
Thầy chủ nhiệm tôi cực kì khó hiểu. Các anh chị khóa trên thường nói
-Thầy đấy dữ lắm, tra bài gắt thí mồ
-Học cực thí mồ.
Vậy mà về lớp tôi, thầy rất là hiền, chủ yếu sát thương bằng câu nói, và hiển nhiên, cái xóm nhà lá chúng tôi là bị oanh tạc nhiều nhất
-T, thầy ày vô lớp để học, chứ đâu phải tăng số lượng cho cái băng nhà lá đâu. Tuần này cái xóm đó lo chuyện vệ sinh lớp!
Ôi thôi cái sự đời, xưng nhau là chiến hữu, là bạn thân thì không thể có nạn thân ai nấy lo được. Dù gì chết chùm còm ngon hơn chết lẻ. Cả bọn cười hềnh hệch rồi sau này đâu cũng vào đấy cho xem.
-Ông T bắt đầu lộ mặt nhé
-Vắt chanh lại vang lên
-Heehe, có đâu, tôi ngoan hiền nhất còn gì
-Ông mà hiền á, eo ôi
-Bà chẳng biết bênh tôi gì cả, tôi là thằng con trai duy nhất và đẹp trai nhất cái bàn này đó
-Ông làm ô danh cái bàn văn hóa này
-Nó bắt đầu đáp lại
Cũng đúng thiệt, từ ngày tôi có chiến hữu, cái bàn tôi và bàn cuối lớp luôn luôn bị thầy cô địa nhiều hơn. Nó nói đúng sự thật thì tôi cũng đâu thể chối gì hơn. May thay thầy tôi cũng đã cứu tôi một phen
-D! em lên phổ biến chương trình hoạt động cho lớp
-Suỵt, nghe kìa
-Chết đuối vớ được cọc tôi ngu gì không bám, mà đặc biệt là chết trong bể chanh chua
-Chủ nhật tuần này lớp mình sẽ giao lưu với lớp 10A10, chúng ta sẽ có các trò chơi như nhảy bao bố, kéo co, điền kinh, nấu ăn, và đá banh.
-Yeah! đá banh kìa , hura tụi bây ơi...
-Ê,T, tham gia nhé.. Thằng H. Đù ngoái cổ nhìn về phía tôi
Tự tin ưỡn ngực giơ number one ra. Có tao gạo xay ra nát, yên tâm
Giờ giải lao, lớp tôi ùa ra chơi đủ thể loại trò, từ đá cầu cho đến oẳn tù tì, rồi chém gió, rồi quà vặt, nói chung là loạn. Bình thường tôi cũng là một thành phần không thể thiếu, nhưng hôm nay trở gió, tôi lặng im nghe nhạc. Tiếng nhạc của Mariah Carey lại vang lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!