Chương 48: (Vô Đề)

Chap 48: Kẻ phá đám.

Khi một người con gái nói rằng đã tha thứ cho bạn, hiển nhiên là sẽ tha thứ nhưng không hề hoàn toàn. Dung cũng thế, đã cắn tôi sưng tay, nhưng hình phạt đâu chỉ có vậy. Nàng lôi tôi đi hết chơi trò này đến trò nọ, mặc cho tôi thở dốc đằng sau. Nàng chơi thì ít, hò hét cổ vũ tôi thì nhiều. Gì chứ mệt nhưng cũng vui, ánh ngời một chút hạnh phúc.

Tôi thì chán ngán mấy cái trò ném lon, ném vòng lắm rồi. Chẳng khác gì cái hội chợ hay đoàn loto gì cả. Nhưng nàng thì cái gì cũng không tha, bắt tôi chơi cho bằng được, đòi lấy cái kẹp tóc, rồi thì cái nón lưỡi trai. Nhăm nhe mãi cũng chẳng trúng cái nào. Đổi ý nàng dắt tôi về lớp rủ đi chơi trò chơi tập thể.

Cái trò mà anh em chúng tôi hào hứng nhất là đây. Bịt mắt bắt dê, cái trò theo cái nhìn nhận của các ông bà ta ngày xưa là trò chơi thuần túy mang bản sắc truyền thống. Nhưng dưới con mắt tuổi học trò, đó là một trò chơi mang tính chất trai gái hơn bao giờ hết.

-Nhiều ra ít bị, nhiều ra ít bị. Ít ra nhiều bị.

-Bốn ấp ngả.

- Xù xì, xù xì.

Tôi vinh danh người chiến thắng cuối cùng, vậy là cơ hội tới. Anh quản trò bịt mắt tôi và bắt đầu lùa tôi đi kiếm dê. Dê đi kiếm người đây.

Lùa một hồi, dê không thấy, người cũng không thấy đâu. Thỉnh thoảng chúng nó còn đánh lén chiến sĩ, bẹo má, cốc đầu, cù léc tôi. Tôi tuột cái bịt mặt ra. Nhìn anh quản trò nhăn nhó :

-Đông quá anh ơi, sao em bắt nổi.

-Ừm, đông thiệt, chơi kiểu khác.

-Kiểu gì hả anh.

Ông quản trò bắt lớp tôi xếp hình vòng tròn, và bịt mắt tôi lại. Tôi đoán được ý đồ, gì chứ em đi dép lào trong bụng anh nhé. Tôi nhớ rõ vị trí Dung đang đứng. Nhưng oái ăm thay , lão xoay tôi hai ba vòng chóng hết cả mặt, làm lệch phương hướng.

-Một , hai ba, nửa vòng nữa. Ba vòng rưỡi

- Tôi lầm thầm đếm trong bụng.

-Nào, em đi đến bạn nào thì bắt và đoán tên bạn đó nhé.

Tôi cười thầm vẻ chắc cú, xoay thêm nửa vòng, hướng thẳng về hướng Dung bước hoành tráng.

-Nàng ơi, dê, à quên , người tới đây.

-Dừng lại, rồi, em nắm tay, sờ mặt và đoán bạn em đứng trước mặt coi.

Tôi đưa hai tay ra trước, canh độ cao của nàng mà né cái vị trí nhạy cảm ra. Lỡ lại như Ngộ Không lỡ dại hái đào như hôm va vào Ngữ Yên, chắc tôi bị xé xác mất.

Tôi đưa tay, sờ sờ hai má và cằm. Có vẻ hình như người đó ngại ngùng. Bên cạnh bạn bè tôi rú lên ủng hộ. Thôi, chuẩn rồi, mình phục mình sát đất.

Tôi hùng dũng tuyên bố:

-Đưa tay ra.

Nàng đưa tay ra, tôi cầm hai bàn tay của nàng đưa xuống. Cái tay nhỏ bé này thì không trật đi đâu được nữa rồi. Thế là hoàn hảo dù cho có chút thủ đoạn.

Bỗng nhiên tôi nảy ra một sáng kiến, tỏ tình. Gì chứ, ngay khung cảnh hoàng hôn đang xuống, bạn bè xung quanh , sẽ làm chứng cho tình cảm tôi dành cho nàng. Đêm tối ư, gạt qua một bên.

Khẽ khom người, tôi thì thầm:

-Tớ…. thích cậu.

-Á, thằng bệnh.

Tôi cứ mường tượng trong đầu sẽ là giọng nàng, cái giọng con gái ngọt ngào sẽ ngập ngừng bối rối mà đáp lại:

-Tớ cũng thế, tớ ........ thích cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!