Chương 46: (Vô Đề)

CHAP 46: MÀN DẠO ĐẦU.

Hát hò , cười nói một hồi, mặt đứa nào đứa đấy nhăn nhó. Đói là cảm giác chung của tất cả mọi người.

Thấy cơm trưa mang đến chả ai bảo ai, bỏ mặc thằng Bình tài tử đang ôm cay đàn, xông vào ngồi quanh chờ đợi. Linh vẹo và Dung luôn tay phân phát cơm cho từng người.

Phong mập với mấy thằng háu đói đang hì hục ăn, thỉnh thoảng còn chọt đũa gắp lén của nhau. Phần tôi thì chờ khi nào Dung ngồi xuống bên cạnh mới bắt đầu .

-Ăn nào, đói rồi còn gì?

-Đói chứ, đá banh rồi hát hò, meo cả bụng.

-Ăn đi ông tướng.

Chỉ chờ có thế, tôi bắt đầu thể hiện cái công suất máy nghiền thức ăn của mình. Khỏi phải nói là hội anh em chiến hữu ghen tức thế nào với tôi và Kiên Cận khi được hai nàng ngồi bên cạnh nhường đồ ăn cho. Hai thằng lắc đầu nhìn nhau cười hề hề:"người cùng sướng" với "đám cùng khổ", đây là sự khác biệt.

Cơm nước no say, an hem chúng tôi vác cái bụng no chềnh ềnh tót xuống căn

-tin uống nước.

-Sao mày hôi quá vậy T

-Thằng mập khịt mũi nhăn nhó.

-Đá banh không hôi sao mày.

-Ừ, mày dự bị không được đá thì sao hôi.

Anh em tôi nháy mắt nhìn nhau, ùa vào ôm thằng mập cọ xát. Khỏi phải nói, nó vứt cả ly nước tung tóe, ướt hết cả đám. Mấy thằng tôi nhìn nó cười hề hề:

-Có bạn cùng chia.

Đang mải vi vu nghe nhạc một bên tai, Kiên cận khều tôi:

-Luyện chưa?

-Luyện gì?

-Ba từ đó đó.

-Từ gì?

Chán nản với thằng bạn đần thối, Kiên cận đập bộp cái ly nhựa xuống bàn:

-Cái từ "tớ thích cậu" hay "anh thích em đó".

Khỏi phải nói, chúng bạn còn lại nhìn hai đứa tôi với ánh mắt từ bàng hoàng , chuyển qua kì thị, miệng từ ngậm chuyển qua há hốc:

-Gay!

Tôi cốc đầu thằng bạn nhanh nhẩu đoảng, kéo nó lại gần:

-Nhỏ mồm thôi, mày muốn cả lớp chứng kiến tao tỏ tình à.

Kiên cận vừa dòm dòm mấy thằng bạn, vừa nhỏ to với tôi:

-Mày tập chưa!

-Tập làm gì, dồn nội công chân tâm lên đan điền thốt ra tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!