CHAP 45: CHẤP NHẬN
Tôi đứng im, nước mắt vẫn trào ra, lần đầu tiên tôi nhận thức được hết ý nghĩa trong câu nói ba tôi vẫn răn dạy:
-Đời đôi lúc không công bằng, nhưng hãy biết tự mình đứng lên để đòi lại cho chính mình, chứ công bằng không phải ai cũng dâng ình hết.
Công bằng ở đâu? Công bằng nhìn thấy gì? Khi mà chúng tôi là đội chơi hay hơn, chơi nhiệt huyết hơn, chơi đẹp hơn. Đội bạn đã làm gì, chỉ là tử thủ, cầu hòa. Để rồi chúng tôi phải đón nhận trái Pennalty nghiệt ngã. Trớ trêu thay, đó là giải trường, là trận chung kết, là nơi mới cách đây gần hai tiếng đồng hồ, lời hứa chơi đẹp, chơi cống hiến vừa thốt ra từng lời của cầu thủ.
Linh vẹo cứng rắn là thế, cũng sụt sùi, mắt đỏ au. Phong mập làm khán giả cũng nước mắt ngắn dài. Nhân đen lì lợm thì quay lưng ấm ức khóc một mình, còn tôi vẫn đứng nơi giữa sân bóng, trong cái nắng gắt 10h của tháng ba, nước mắt lăn dài trên gò má.
Giữa ranh giới vinh quang , và chiến thắng có một rào cản gọi là tự trọng. Để rồi có người đạp đổ là vươn tới ánh sáng hào quang, vứt bỏ đi cái gọi là tư cách.
Dung và mấy bạn nữ thì chụm nhau lại , không ai bảo ai. Buồn là cảm xúc cho tất cả, oan ức len lỏi trong khuôn mặt từng người.
Ông anh trai và anh vợ tôi, lại vỗ vai động viên:
-Biết chấp nhận đi em, đừng buồn nữa.
-Anh chấp nhận nổi không, khi họ….
-Bóng đá mà, đội hay hơn không phải khi nào cũng chiến thắng.
-Nhưng trái phạt đền vừa rồi..
-Anh biết, nhưng đó là cuộc chơi, một cuộc chơi đòi hỏi cả kỹ năng và tiểu xảo. Họ chấp nhận cái gọi là chiến thắng, còn lớp em là cái niềm kiêu hãnh bằng chính thực lực của mình.
Tôi nhìn anh trai tôi, ngỡ ngàng. Lần đầu tiên trong sau bao nhiêu năm, anh tôi đang ôm vai tôi, động viên, giọng điệu nghiêm túc rõ ràng. Đó là vị thế của một người anh tôi hoàn toàn yêu mến lẫn kính trọng.
Anh trai tôi xoay lưng tôi về phía đồng đội. Chỉ ra những thứ mà nãy giờ tôi đã bỏ lỡ:
-Nhìn đi em trai, đừng nhìn về vinh quang, hãy biết nhìn về những gì mình có.
Tôi căng mắt nhìn về nơi lớp tôi, tim tôi đập mạnh. Những khán giả các lớp khác đang động viên và vỗ tay hoan hô lớp tôi.
-Hay lắm các em, đá tốt lắm.
-Tụi em xứng đáng với chức vô địch hơn, đừng buồn, còn năm sau nữa.
-Năm sau hi vọng nương nhẹ lớp anh nhé.
Anh trai và anh vợ đẩy vai tôi:
-Đi đi, động viên bạn đi, còn năm sau nữa.
Tôi như người choàng tỉnh cơn mê, nước mắt đã thôi rơi. Đúng, cuộc chơi nào cũng có người thắng người bại, hãy biết chọn lựa ình con đường để đi đến thành công ấy. Hãy biết chấp nhận và đứng lên.
Tôi bắt tay kéo Linh vẹo dậy, ôm chầm lấy thằng Nhân đen, vỗ vai Phong mập. Bắt tay thủ môn Hà. Anh em lớp tôi đứng dậy, nhìn nhau:
-Kìa cái áo vàng, kìa cái áo vàng, năm sau lấy, năm sau lấy.
Lại nhìn nhau và cười buồn. Ừ thì năm sau nhé 10a11.
Khán giả vây xung quanh vỗ tay ủng hộ. Giờ thì bên thua chúng tôi khán giả vây xung quanh vỗ tay không ngớt. Càng ngày càng đông, và hoàn toàn bỏ quên những người chiến thắng.
Lễ bế mạc giải trường đi đến hồi kết.
-Cầu thủ xuất sắc nhất giải thuộc về cầu thủ 10a11, em Trương Văn Linh.
Lớp chúng tôi ôm chầm nó, chúc mừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!