Chương 44: (Vô Đề)

CHAP 44: TRẬN CHUNG KẾT.

Ngày thứ bảy chúng tôi đã bắt đầu cắm trại nên mọi cảm xúc lo âu dồn dập để đổ về cho thứ sáu, buổi học cuối cùng của tuần. Mọi thứ đã xong, các siêu sao đều đạt phong độ tốt. Không gì phải băn khoăn nữa cả.

Tâm trạng hồi hộp của học sinh tỉ lệ nghịch với sự hài lòng của giáo viên. Chẳng vậy mà, cái tên T bất tử lưu truyền trong sổ đầu bài không phải lẻ loi một mình nữa, lần lượt các anh em chiến hữu thi đua cầm cờ, leo vào sổ ngồi. Ngay cả nàng, bí thư gương mẫu cũng vì phân tâm những thứ lặt vặt còn thiếu cũng bị nhắc nhở không ít lần.

-Tùng, tùng

-Tiếng trống trường mong chờ đã vang lên. Kết thúc buổi học dài đằng đẵng.

Ở lại bàn bạc cho giai đoạn cuối xong, phân công mấy đứa nhà gần mang vác đồ lên từ sớm, an hem tôi hùa nhau ra quán nước mía ngồi.

-Ê, T mai cố lên nha mày.

-Anh em ta cùng cố, chứ tao bị lão trời đánh nhà tao dứ dứ cái áo vô địch năm ngoái nhiều quá mệt lắm rồi.

-May mà cái anh kia bữa trước chấn thương, không thì

-Hưởng đù nhận định tình hình, nhưng vô tình chúng đánh cái sĩ khí của anh em xuống.

-Trận cuối rồi, đá hết sức, cống hiến hết mình, có gì đâu phải sợ.

Cụng ly nước mía cái "cụp", an hem tôi hào sảng đồng thanh.

-Áo vàng, áo vàng, kìa cái áo vàng, kìa cái áo vàng……

Tối hôm đó, ăn cơm xong, hai anh em tôi đẩy đống bát đũa cho chị gái tôi về chơi với nhà, tót lên phòng khách xem tivi. Gì chứ đang chiếu phim cô gái đồ long, hai anh em tôi không thể bỏ được.

Mải mê một hồi cũng đến 10h, hai thằng tót lên giường ngủ lấy sức, mai dậy sớm. Tôi thì lăn lóc, xoay xoay trở trở cho trận cầu ngày mai, rồi thì cái kế hoạch công khai nữa chứ. Thao thức mãi cho đến tận 12h khuya tôi mới chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, tôi thấy mình hóa thành Trương Vô Kỵ, tay cầm đồ long đao đang đồ sát gian tạc, sau lưng đang đeo Ỷ Thiên kiếm. Dung là nàng công chúa Triệu Mẫn lanh lợi xinh đẹp, còn Ngữ Yên là Chu Chỉ Nhược của phái Nga My. Đùng một cái hai cô nàng nhảy vào so chiêu. Tôi đứng đờ ra, chẳng biết phải làm sao.

Anh em chiến hữu quần hùng minh giáo lớp tôi thì đang hò hét, Kiên cận tả sứ thì vỗ vai tôi:

-Ngữ Yên cô nương phải lòng giáo chủ rồi.

Đầu óc tôi xoay xoay, hét lớn:

-Không, đừng thích tôi, đừng , đừng……..

"Bốp".

Võ công cái thế Trương giáo chủ lại bị ăn một cái tát bất ngờ vào miệng, choàng tỉnh, tiểu nhân đánh lén là ông anh tôi. Tôi xuýt xoa đưa tay xoa xoa má, nhìn ông anh tôi căm lắm:

-Hò hét gì, đồ sát gì, dậy mà đi lên trường.

5h30 sáng, trời đất còn sương, tôi giục cái đống chăn mền tót xuống nhà đánh răng.

-Giáo chủ đánh răng à

-Chị gái tôi dậy nấu đồ ăn sáng từ lúc nào, ghẹo tôi.

Tôi ừ, à cho qua lệ, mặt đỏ bừng bừng. Lỡ cả nhà tôi biết chuyện không khéo tôi không dám ăn cơm chung với ai nữa quá, chắc học về là giam cầm trong phòng luôn.

Vớ đôi giày nike mới tậu hôm qua, lăn lóc ỉ ôi mãi bà chị mới mua cho. Tôi ngồi xuýt xoa, khen khen, lau lau:

-Giày đẹp quá, không biết có ai nghịch lại khắc chữ super star vào đây.

Vừa nói vừa liếc đểu ông anh rớt từ vòng bảng của tôi, lão cũng đâu chịu thua kém:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!