Chương 43: (Vô Đề)

CHAP 43: XỨNG ĐÁNG KHÔNG?

Chị Xuyến nhìn tôi cười, vẫn chỉ cười, tôi cũng không khác hơn được bao nhiêu. Cũng chỉ cười, biết làm gì hơn. May mà có thằng Kiên cận bên cạnh, tôi còn có thể hành động để bào chữa cho sự ngượng ngùng của mình.

Khổ thân , thằng bạn ý tứ của tôi, cảm thấy mình không có bổn phẩn, nó vỗ vai tôi:

-Vậy đi nhé, có gì tụi tao ủng hộ cho. Giờ tao vào lớp đã.

Rồi nó quay sang chị, kiểu như một ánh mắt tôn sung một thánh nữ vậy, giọng nhẹ nhàng hết sức:

-Chị nói chuyện với nó nhé, em vào lớp trước.

Chị vẫy tay chào thằng bạn khốn nạn của tôi, rồi lại quay lại nhìn tôi . Ngượng ngùng là khoảng cách từ chỗ tôi đứng đến chỗ chị.

-Mới nãy còn hùng hổ sao giờ im re rồi, em trai.

-Chị mở lời trước

-Dạ, không, dạo này em ra chơi hơi bị nhiều nên buồn.

-Ra chơi?

-Ý là bị đuổi ra sớm ấy!

Chị cười mỉm trước cái định nghĩa trước cái tếu táo của tôi. Phải công nhận trong ba người con gái thân với tôi, thì chị vẫn luôn là người có nụ cười đẹp nhất, duyên dáng nhất dù tính khí của chị nhiều khi hơi có nét tinh nghịch giống con trai vậy.

Nhưng chẳng được bao lâu cho cái suy nghĩ ấy tồn tại, những lời chị Hạnh lại đầy ắp trong tâm trí tôi. Giữ khoảng cách, giữ khoảng cách, đơn giản thế thôi.

-Chị……. chị, xin lỗi nhé!

-Xin lỗi chuyện gì vậy ạ!

-Vì chị mà em bị đánh, nếu em không can thiệp vào thì….

-Không sao đâu chị, bữa đó em cũng đánh lại rồi mà…hì hì, coi như huề vốn, không có lỗ đâu.

-Ừ, nhưng lỗi của chị, nếu không phải vì chị, thì em đâu có……

Nói đến đây, đôi mắt chị đã ngân ngấn nước. Tôi cảm thấy mình đang phạm một lỗi lầm gì ghê gớm lắm. Lần đầu tiên tôi đã làm một người con gái khóc ở cái lứa tuổi này, hơn thế nữa tôi cũng chẳng biết phải ứng xử cho tình huống này thế nào nữa.

-Dạ, không có gì chị ơi, tính em hay chọc phá, không phải chị thì cũng bị đánh thôi..

Tôi ngập ngừng bào chữa, hi vọng đừng có nước mắt nào rớt ra trên cái má hồng hào kia.

-Chị xin lỗi nhé….

-Chẳng giống chị tí nào, xin lỗi hoài thế!

-Ừ, xin lỗi, chị chẳng biết sao nữa..

Sợ rằng, tôi đứng ở đó thêm nữa, chị Nữ Tặc này lại khóc với xin lỗi tôi hoài mất, hơn nữa bản thân đang muốn giữ khoảng cách, thì không có lí nào cho tôi nán lại nữa.

-Thôi, em vào lớp đây, chị không có lỗi gì đâu, em vẫn còn giữ được nhan sắc chứ đã sứt mẻ tẹo nào đâu. Em vào lớp đây.

Nói là đi liền, sợ chị lỡ nói ra cái gì đó, tôi phải khó xử thêm. Chị ậm ừ và nhìn xuống đất, không ngước lên nhìn tôi.

Tôi ngoái lại nhìn chị, vẫn đứng đó, tà áo dài không còn tươi tắn trong nắng nữa. Trong đầu lúc đó, tôi nửa muốn chị giận tôi, nửa muốn không. Chị vẫn là một người bạn , cho tôi những lời khuyên quý báu giành cho tôi. Nhưng vì chị thích tôi, tôi lúc đó chưa hề có cảm tình gì hơn vượt quá cái ngưỡng bạn thân giành cho chị.

Dù sao những lời đã nói, những hành động đã làm, đều không bao giờ rút lại được, dù cho thế nào nó cũng để lại những vết thương. Là con trai hãy chịu trách nhiệm về vết thương đó. Câu triết lý này tôi nghe từ đâu đó văng vẳng trong đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!