CHAp 42: THẤP CỔ BÉ HỌNG
Càng đến gần ngày 26-3 , không khí trong trường sôi động hẳn lên. Gì chứ đời học sinh nghe đến cắm trại là vui biết bao. Đâu phải năm nào cũng có cái trại hoành tráng như thế này chứ. Năm cuối cấp hào hứng một, lính mới ti toe như bọn tôi thì càng hào hứng gấp bội.
Dù chỉ gói gọn trong một ngày một đêm, và đơn giản chỉ là đôi ba cái trò chơi sinh hoạt tập thể, giao lưu, làm quen. Riêng văn nghệ thì chỉ gói gọn trong đội văn nghệ xung kích trường và tiết mục đạt giải nhất phải diễn lại. Mỗi lớp chỉ phải lo về khoản lều trại gọi là nơi chứa đồ, chứ cắm trại không lẽ leo lên đó nằm ngủ khò khò. À quên, còn phải nói đến trận chung kết nữa chứ.
Sau khi ăn hai ba cái cán chổi tét cả mông, tôi mới mò ra khỏi giường, lục tục vác cái balo quen thuộc lóc cóc nhảy lên xe bus để chào một buổi sáng đầu tuần gian nan.
Vừa lên tới lớp, không khí đã nháo nhào cả lên:
-Ê, T lại đây
-Linh vẹo ngoát tay tôi lại đám anh em chiến hữu đang tụm đầu thành bàn tròn.
Nhảy lên ghế, ngó vào giữa, một bản phân công chi tiết toàn là mũi tên với sọc dọc tôi hoa cả mắt. Bộ bài, cây đèn pin, bánh mì, mì tôm, kẹo, bánh, nước ngọt. Hóa ra các ông tướng này đang lên kế hoạch cho vụ ăn chơi sắp tới. Tôi hào hứng nhào vào ngay. Gì chứ ba năm cấp ba thì chỉ có được cắm trại một lần, phải làm cho hoành tráng lên chứ.
-Ngồi lên bàn, dẫm lên ghế, trừ 5 điểm ỗi lỗi, tổng cộng 10a11 đầu tuần trừ 10 điểm.
Tiếng cờ đỏ vang lên, cắt đứng không gian hội nghị của anh em tôi. Khỏi phải nói là thằng nào phạm lỗi rồi, mãi hào hứng quá, tôi đã ngồi tót hót lên bàn từ bao giờ.
-Ngữ Yên à, nỡ lòng trừ điểm lớp mình sao, mình mới ngồi thôi mà.
-Vi phạm là vi phạm, nếu không phục mình sẽ gọi thanh tra cờ đỏ xuống giải quyết.
Ngoan ngoãn, tôi xị mặt, ngồi phịch xuống ghế, tâm trạng đâu mà họp với chả phân công nữa chứ.
-Lạm dụng chức quyền, ngon quá ha!
-Gì, muốn bị trừ điểm nữa không?
Một khởi đầu cho thứ hai ảm đạm, Ngữ Yên bắt đầu canh me tôi. Gì chứ chắc lại giận hờn vu vơ đây mà. Con gái, đúng là khi giận thì bản tính thay đổi hẳn.
Dung cũng hành hạ tôi không kém. Ỷ quyền bí thư bắt đầu phân công cho nhiệm vụ Đoàn sắp tới, cái gì hầu như cũng có tôi. Thuê lều trại, T, mua vật dụng trang trí cũng T. Xem xét nội dung và phụ nàng cũng T nốt. Lí do đưa ra hết sức đơn giản"năng nổ" "nhiệt tình", "hết mình vì lớp".
Hai người phụ nữ hành hạ trong một buổi sáng, tôi đã méo mặt. Gì chứ mình là dân đen, đôi khi tiếng nói không có trọng lượng. Anh em thì có nạn chia nhau ra chạy, lỡ dính vào ăn đạn lạc phải làm này làm nọ , nên chúng nó nhìn tôi với ánh mắt pha chút cảm thông cũng như sung sướng vì rảnh nợ.
Chưa dừng lại tại đó, người phụ nữ thứ ba quyền uy hơn hai người trước cũng bắt đầu cuộc tra tấn bằng cái tính khi thất thường, cô dạy Hóa. Đang học ngon lành, nhìn mặt tôi buồn buồn, cô phán một câu xanh rờn:
-Sáng sớm đã không có sức sống thế các thanh niên, lấy giấy kiểm tra 30 phút.
-Chẳng có ai giữa tiết đi kiểm tra cả
-Lớp tôi làu bàu lục đục mở vở nhổ giấy.
Tôi còn thảm hơn, vì nhiều lần cứu giúp anh em nên cô thương thằng học trò này lắm, đưa hẳn cái ghế xuống ngồi cạnh tôi. Bàn tôi vốn đã âm thịnh dương xuy, nay thêm một người âm binh bên cạnh nữa, tôi lép vế hoàn toàn,
Nhân đen đằng sau, làm được hai trên bốn câu trong cái đề khó vật vã. Không cứu viện, không tham khảo được sách. Nó ngồi im nhìn trời nhìn đất, lâu lâu ngó dọc ngó ngang nhìn thằng Linh vẹo. Linh vẹo thì chẳng khá hơn , đang cắm cúi nháp bài thứ ba, lâu lâu vò đầu bứt tóc vẻ đăm chiêu lắm.
Tôi thì phong độ hơn, dù gì cũng cứng cựa môn khó nhai này, đang tiến vào bài làm thứ tư. Lâu lâu giáo viên khó tính ngồi bên cạnh thở dài, hay cử động nhẹ gì đó là lại giật mình. Tiếng trống vang lên, bài của tôi cũng gần như hoàn thành hết, chỉ thiếu hai bước cuối cùng cho bài số bốn.
Lớp tôi nhìn tôi vẻ oán trách lắm, phải chi mặt mày tươi lên một tí, cười một tí thì cả lớp đâu có liên lụy.
Kì thị à, tôi lủi ra ban công ngồi hóng gió. Anh em chiến hữu ra động viên:
-Thôi, kệ đi, kiểm tra lấy điểm 15 phút thôi, có gì to tát.
-Không, tao không buồn chuyện đó?
-Thế chuyện gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!