CHAP 39: PHẢI LÀM SAO?
Công việc trốn chạy của tôi với bà chị Nữ tặc càng lúc càng gay cấn. Nhưng ông bà ta thường có câu trốn trời cho khỏi nắng. Bữa học sáng cuối tuần ấy, bà lại lướt qua lớp tôi trong giờ giải lao. Vừa nhìn thấy tôi định nói gì đó nhưng lại thôi, quay mặt đi và bước trở lên tầng trên.
Tôi vứt cái mp3 xuống bà, bỏ cá ván caro chầu nước với thằng Kiên cận, mở hết mã lực, đi ra phía cửa lớp. Chỉ kịp nhìn thấy tà áo dài của chị vừa khuất sau cầu thang.
Mặc dù đã quyết tâm rằng, mình sẽ đợi một thời gian để tỉnh táo nói chuyện với chị Xuyến, nhưng thấy tình cảnh chị như vậy, tôi chẳng thể nào làm ngơ. Kiểu như trong đầu tôi giờ chia làm hai. Một thằng thì cầm búa gõ đầu:"cấm gặp", còn thằng kia thì đang cầm hòn đá giơ lên:"đi gặp đi". Thật là tâm trạng phức tạp đến não nề.
Tính quay bước vào lớp thì bắt gặp cái kẹp tóc màu nâu cà phê. Khỏi phải nói chủ nhân nó là ai, cô nàng nhìn tôi nở nụ cười tươi không thể tươi hơn, nhưng tôi vẫn thấy nó còn hơi bối rối và ngượng ngùng.
-T, làm gì mà đứng như trời trồng đó?
-Ngắm gá……, à không, không gì cả!
Ngữ Yên bụm tay che miệng, cười tí mắt, ra vẻ ngượng dùm cho cái vẻ mặt của tôi.
-Ngắm gái chứ gì, đúng là con trai….!
-Ừ,ừ,, đang tính đi vào mà có người đẹp nữa nên phải đứng ngắm đây.
-Ai ?ở, đâu
-Cô nàng dòm vòng quanh xem có ai không.
Tôi bình thản và cười lớn. Ngữ Yên giờ mới nhận ra tôi đang khen ai:
-Ghét ghê, cái miệng dẻo như kẹo kéo ấy!
-Kệ, có sao đâu, miệng dẻo còn hơn miệng cứng mà!
-Lí lắt , tôi đáp lại
-Lúc nãy, ba người đi đâu vậy?
-Sao Yên biết, cô nương theo dõi tôi hả?
-Xí, làm như ham hố lắm vậy đó, chẳng qua vô tình nhìn thấy thôi.
-Ừ, lên rủ lớp anh đá giao hữu để tập trước trận chung kết.
-Hì hì, vậy có cần người cổ vũ không?
-Có chứ, Ngữ Yên cổ vũ mình hả?
-Để Yên xem lại đã, có người thành tâm không?
Lúc ấy, thành tâm của nàng bắt tôi thể hiện là một chầu nước mía với chè, đúng là con gái, ba người tôi quen cũng như chơi thân đều dính dáng tới chè. Tôi thì thích la cà cà phê hoặc các quán nước lóc cóc ven đường hơn.
-Thôi, không chè nữa, cà phê nhá!
-Sao đổi ý nhanh vậy, mà sao lại đòi đi cà phê?
-Ừ, thì thích vậy thôi mà, mai Yên đi cổ vũ, giờ thì đằng sau quay…
Tôi vô tư quay đầu theo hướng Ngữ Yên chỉ, khỏi phải nói cái sát khí mà tôi cảm nhận là gì. Gương mặt Dung lạnh tanh, cái mũi cao tô điểm thêm phần kiêu ngạo, nhìn tôi có vẻ tóe lửa. Toát mồ hôi hột, đứng chôn chân, tôi xoay cổ trở lại thì Ngữ Yên đã vào lớp từ lâu mất tiêu.
Vừa đi , vừa câu giờ, vừa bấm bụng tính giải thích với Dung làm sao về câu chuyện khi nãy. Tình ngay lí gian, làm sao mà bịa ra lí do gì được khi nãy giờ tôi toàn cười ngoác miệng trong khi từ mấy hôm trước mặt tôi bí xị như cái bơm.
Kiên cận hãy còn cay tôi cái chầu nước lúc nãy, cho là tôi chạy làng, cũng thêm dầu vào lửa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!