CHAP 37: SAU NÀY?
Người đối diện tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, bị tôi hù thì giật nảy mình. Ngước mặt lên nhìn tôi, trấn tĩnh mở lời:
-Ừ, chị biết là gặp em thì có vẻ đường đột, nhưng chị muốn nói chuyện với em, vì…. vì
-Vì chị Xuyến
-Tôi giúp đỡ người đang bối rối.
Chị Hạnh ngồi đó, lặng lẽ gật đầu. Tôi bắt đầu thấy nóng lòng:
-Chị Xuyến có gì không chị?
-Không, nó không có gì, chẳng là lớp chị học thể dục hôm nay, nên chị muốn gặp riêng em để hỏi chuyện!
Chị Hạnh có vẻ ấp úng, chẳng giống vẻ vui vẻ như mấy lần tôi gặp, chị bình tĩnh rồi nói tiếp:
-Chị muốn biết, chuyện bé Dung nói sáng nay, em bị đánh, có phải là do….
-Dạ, không có gì đâu chị, em đá banh với tụi trong xóm, nên xô xát thôi..
-Em đừng nói dối chị, chị đã biết hết rồi. Mặt thằng Huy lớp chị cũng bầm tìm, dễ nó chung xóm với em hả?
-Ờ, dạ, thực ra ….. thực ra thì….
-Em yên tâm, chị gặp em cũng giấu Xuyến mà, có gì em nói đi, chị không nói lại với Xuyến đâu.
-dạ, chẳng là anh Huy nhờ người đánh em, nhưng mà mọi việc giờ xong hết rồi, thực chất em không hiểu lắm nhưng mà em nghĩ chắc em không có gì nữa đâu!
Tôi thở dài ngồi nặn ra từng chữ trong cuống họng.
-Ừ, chị nghĩ là Huy nó tưởng em với Xuyến có tình cảm nên nó chặn đường em.
-Em với chị Xuyến, không , làm gì có chuyện đó, em với chị là bạn bè…
Chị Hạnh có vẻ bình tĩnh của người từng trải, chị lặng im rồi nhìn về phía xa, quay lại nhìn tôi:
-Em có nghĩ Xuyến thích em không?
Tôi chết điếng với câu hỏi của chị Hạnh, thực lòng nhiều lúc với tôi, cảm giác nhớ nhung bà Nữ tặc là có thật, nhưng dẫu sao, tôi vẫn coi trọng mối quan hệ chị
-em , bạn bè này, chứ chưa bao giờ nghĩ nó sẽ đi xa đến mức ấy.
-Huy lớp chị cũng yêu Xuyến, nhưng Xuyến từ chối, từ lúc vào lớp 10, Xuyến phải chịu sự đeo đuổi của Huy dù bao lần từ chối. Huy không chịu hiểu, nên hết lần này đến lần nọ gây khó dễ. Đến khi…..
Tôi im lặng, chỉ chờ chị Hạnh kể hết câu chuyện:
-Đến khi, Huy vô tình nhìn thấy Xuyến hôn em lúc sáng 8-3. Nó chặn đánh em chắc cũng vì nhìn thấy ..
-Lầm rồi, bữa đó chỉ là vô tình…..
Dù vô tình hay không, chị Hạnh cũng không bận tâm, và dù tôi có bào chữa thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể phủ nhận rằng, chính người bạn thân của chị, đang nói rõ tình cảm của chị giành cho tôi.
-Xuyến thích em thật, chiều nay nó cãi nhau với Huy và khóc rất nhiều….
Tôi lại lặng đi lần nữa, tiếng gió ù ù thổi mạnh bên tai, tựa hồ tôi hoàn toàn mất đi thính giác của mình. Chị Xuyến thích tôi, vì sao, một thằng con trai chẳng có gì là ưu điểm, thua chị một tuổi. Và giờ, tôi đang bước đi bước đầu tiên trong con đường tình cảm với Dung.
-Chị biết, cô bé sáng nay đi cạnh em là người đặc biệt đối với em, nhưng em hãy quan tâm Xuyến, từ hồi quen em, chị mới thấy nó cười nhiều như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!