CHAP 35: BỮA CƠM NHÀ VỢ
Tôi trở về lớp lúc nghỉ năm phút chuyển tiết. Khỏi phải nói là tôi khổ sở thế nào, đưa Ngữ Yên về rồi lại canh me vòng ngược lại lớp. Cô dạy Hóa trước khi ra đi không quên để cho tôi một cái "Hừ" và một cái lắc đầu hằn học.
Tôi không dám chểnh mảng trong tiết nữa, tiết cuối cùng tôi đâm ra ngoan ngoãn hẳn, không thèm nói chuyện, không thèm nghịch, chỉ thỉnh thoảng cười mỉm mà thôi. Nhưng khổ nổi đó là sự thay đổi khó hiểu nên tôi càng bị để ý dữ hơn. Thầy anh văn lâu lâu quay lại liếc tôi, rồi lại quay lên. Không hiểu là thằng học trò ấy đang mưu tính chuyện gì.
Trang chuyển cho tôi tờ giấy, mở ra là cái tờ giấy xin lỗi Dung, lúc nãy của tôi, với hai cái mặt cười. Nhưng khoan đã hình như có ba cái icon. Hai cái icon đang ngồi cười vui vẻ, bên cạnh có chai nước. Một icon thì đang khóc, gì mà nước mắt to thế này, bên cạnh là cuốn sách, ám chỉ người ngồi học đây mà. Biết ý tôi vẽ cái mũi tên chỉ từ cái mặt đang khóc sang cái mặt cười, ý nói là mời nàng uống nước bù đắp.
Đúng là chiều lòng cả hai cô này chẳng thoải mái tí nào.
Giờ ra về, tụi bàn tròn và thêm mấy thằng hội banh cứ nhất quyết đòi tôi ở lại, chúng nó định bàn bạc cho trận cuối cùng, chiếc áo vàng chung cuộc vào chủ nhật tuần sau.26-3. Tôi thì làm gì có hứng mà bàn bạc chứ, nàng đang chờ tôi ở cái ghế đá trước cổng trường.
-Tao về đây, nãy giỡn chơi giờ đau bụng thiệt rồi mày ơi!
-Xạo mày, nãy thấy mày bình thường, lại giả bộ nữa hả
-Thằng mập phá hoại!
-Đâu có, tiết trước mày thấy tao có nói gì đâu, đau quá trời, hix. đau quá trời ơi!
Tôi la bài hãi đến nổi bạn bè tôi xanh lè mắt mũi hết xua tôi về:
-Mày về thì về thẳng, lo mà hỏi thằng Nhân sau. Liệu hồn với an hem đấy.
Chỉ chờ có thế chẳng cần dạ thưa, tôi tót ra, cầm tay nàng lẩn nhanh khỏi tầm mắt của lũ bạn.
Nàng có thể tự đi, nhưng cà nhắc nên rớt lại sau tôi, tôi giả bộ đi nhanh lên cách cỡ ba bốn bước chân vẻ mặt không quan tâm:
-Nhanh lên nào, hay là muốn cõng nữa ?
-Cõng gì mà cõng, không chờ người ta thì thôi, xí, mời không có thành ý gì hết.
Tôi quay lại cầm đỡ cặp cho nàng, rồi đi song song.
-Giờ đi đâu?
-Ờ , ăn chè nhá!
-Chè? ở đâu..
Cách chỗ trường tôi không xa, đi vòng ngược ra hướng đường bọc sau trường, có một quán chè đông nghẹt. Học sinh hầu như về đều ra đây. Tôi đi học về thì lo bắt bus về chứ làm gì biết cái chỗ xa xôi này chứ.
Thấy tôi lơ ngơ, nàng chụp cánh tay của tôi, dắt tôi đi, y chang mẹ dắt con vậy. Chui hẳn vào chỗ ngồi trong góc.
-Cho em hai thập cẩm nhé, chị
-Dung chẳng thèm hỏi ý kiến của tôi.
Đang sầu não vì cái không khí ngột ngạt, tôi bỗng thấy chị Xuyến với chị Hạnh cũng ghé vào quán. Chết toi, không khéo lại chui vào lỗ vì thể nào chẳng bị chọc cái tội ăn hàng này.
Chị Xuyến cũng nhìn thấy tôi, cười rồi chỉ cho chị Hạnh. Tôi hai tặc nương đang tiến lại bàn tôi với Dung, tôi thì buồn, nàng thì vẫn cười nói mà đâu giết giặc đến sau lưng.
-Chào em
-Chị Hạnh bắt lời trước.
-Dạ, chào chị, chị là….
-Dung thắc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!