Chương 34: (Vô Đề)

CHAP 34: ĐIỆP VỤ KHẢ THI

Tôi mừng thầm trong đầu cảm ơn tiếng trống trường bình thường tôi vẫn ghét cay ghét đắng. Ngữ Yên chỉ có thể trốn tôi trong giờ ra chơi, chứ chẳng thể trốn tôi trong lúc học được. Nhưng cần phải tính toán thật kĩ lưỡng nếu không sai một li đi một dặm mất.

Trước hết tôi cần phải vượt mặt được cô dạy Hóa trong giờ học bằng cách xin ra ngoài. Hẵn sẽ bình thường với tất cả học sinh bình thường, nếu mọi người xin nghỉ một tiết. Vì học sinh bình thường thì chăm ngoan nên thầy cô ít nghi ngờ. Tôi cũng là học sinh bình thường, chỉ có vài đặc điểm để trở thành cá biệt trong cái lớp chọn ngoan ngoãn này thôi. Năm phút trôi qua, cả lớp im phăng phắc, tôi đứng dậy xé tan bầu cái cảnh ngoan đạo này:

-Thưa cô, em hơi mệt, cho em xuống phòng y tế, em cảm thấy không được khỏe!

Cả lớp tôi quay lại nhìn tôi ngạc nhiên, kể cả nàng. Mới có năm phút trước còn khỏe như voi , nô đùa chí chóe, thế mà giờ này mặt đã xám bệt, nói không ra lời, có vẻ sinh khí yếu lắm. Cấp cứu mau cô ơi!

Tôi thầm nghĩ trong bụng mà buồn cười, đằng sau mấy thằng bạn cũng đang nín cười, tiếng hình hình cứ phát ra đằng sau. Lỡ nó không

nhịn được ngoác mồm ra thì chết.

Cô vẫn đứng trên bục giảng và đăm chiêu suy nghĩ. Đúng là nhiều khi tôi hay bị đuổi ra khỏi lớp và đi học muộn nhưng chưa bao giờ bỏ tiết nếu đã đi học, chắc cô đang khó xử lắm đây.

Gia tăng thêm gia vị cho cơn giả đau của tôi, tôi ôm đầu xoa xoa bóp bóp, bọn bạn ở dưới bắt đầu nhôn nhao:

-Có sao không mày trán nóng quá?

-Ê , mày có cần tao dìu xuống không.

Khổ thân, tôi chỉ cần hành động để lấy cảm tình, bọn bạn tôi diễn quá lố. Nhiệt tình mà ngu dốt hỡi ơi bốn thằng phá hoại.

-T, em mệt cứ ngồi xuống . Cô không cần em học, nếu tí nữa em còn mệt, cô sẽ đưa em xuống.

-Cô cứng rắn bỏ mặc tôi đang mệt và thản nhiên quay lên viết tiếp bài giảng.

Tôi không ngờ mới khởi đầu đã khó khăn vậy. Đừng giận, gian nan tỏ chí anh hào, nghĩ cách tiếp. Không ăn được đành phải phá vậy.

Xé hai tờ giấy, một viết chi tiết cho thằng Phong mập dặn dò nó cụ thể tránh tai vách mạch rừng. Một ghi chữ, xin lỗi nhé kèm theo cái mặt cười giành cho Dung. Tôi đưa cho thằng Phong mập đọc xong rồi mới nhờ Trang kế bên đưa cho nàng.

Tôi bắt đầu giơ tay xin phép cô ý kiến hỏi bài. Ban đầu cô cũng sinh nghi, muốn để xem tôi giở trò gì..

-Thưa cô, cho em hỏi..!

-Anh muốn giở trò gì đây?

-Dạ không, em hơi thắc mắc…..

Cô tôi cũng đành để mặc tôi đưa ra câu hỏi. Khỏi phải chờ đợi tôi tuôn ra một loạt câu hỏi thuộc loại cơ bản từ học kì I. Với một thằng học sinh đang học nâng cao Hóa học và thuộc loại lực học cũng khá như tôi, Các câu hỏi này càng nhiều, cô tôi nhăn mặt càng nhiều. Hehe, quả boom bắt đầu xì khói.

Dung bàn bên cạnh nhìn tôi lắc đầu, chắc nàng cũng hiểu sơ sơ về kế hoạch của tôi rồi.

Cô tôi thì càng nhìn càng nóng máy với tôi. Đỉnh điểm là khi tôi hỏi về lỗ trống lỗ mái, từ vật lý đưa sang, thì cô tôi hết chịu nổi:

-Anh dừng lại và đi ra khỏi lớp cho tôi, muốn làm gì thì mặc xác anh.

-Cô chỉ tay và mời tôi ra khỏi lớp.

Đóng kịch thì đóng cho trot, tôi mặt buồn xo, bị xị đi về hướng cửa. Canh me vừa khuất bóng cô, mặt tôi tươi như hoa, đưa tay vẫy vẫy thằng mập.

Đáng lẽ đường sang lớp Ngữ Yên chỉ đi vài bước chân, nhưng tôi phải đi vòng vì tránh gây thêm thù địch với giáo viên vừa đuổi tôi ra khỏi lớp. Gần như một vòng trái đất để đi tới cái đích cách lớp tôi có mấy mét.

Tôi hít một hơi dài, đứng giữa của lớp bên cạnh. Bọn lớp bên xì xào, không biết thằng này sang đây làm gì. Thầy giáo dạy Lí bên này nhìn tôi.:

-Có việc gì không em?

-Dạ, thưa thầy, em bên đội văn nghệ xung kích của trường, muốn gặp bạn Ngữ Yên để trao đổi công việc cho đêm 26-3 ạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!