Chương 31: (Vô Đề)

CHAP 31: HUNG THỦ

Tùng, tùng !

Tiếng trống trường ngoài cổng vang lên, lớp tôi khỏi phải nói là sung sướng như thế nào.10h30 cho ngày thứ hai bốn tiết, thế là quá đủ với tôi. Còn các khối khác thì chắc đang ngao ngán học thêm tiết nữa.

Bọn bạn chỉ chờ thầy về là đã tót hót ra tới tận đâu rồi. Tôi và thằng Nhân đen thì phải ở lại để thầy chủ nhiệm hỏi về vụ tại sao mỗi thằng lại bầm một mắt. Ước hẹn trước chúng tôi khai y hệt nhau:

-Dạ thưa thầy, ở xóm chúng em đá banh rồi xích mích thôi ạ!

Thầy tôi hỏi han, vặn vẹo đủ thứ, chúng tôi nhất quyết che dấu, vẫn là đá banh rồi xíc mích. Cuối cùng sau vài câu nhắc nhở, thầy thả chúng tôi về và đi lên cho kịp giờ dạy khi vừa hết thời gian nghỉ 5 phút cho tiết năm.

Tôi với thằng Nhân đen thì hớn ha hớn hở như thoát được kiếp nạn.

-Hên quá mày, mà nhắc tới đá banh tao mới nhớ, còn cỡ hai tuần mình đá chung kết rồi!

-Tao chẳng lo lắm, lúc nào đá cũng được, sợ cái gần đến đá banh mỗi thằng một mắt nữa thì chắc tao chẳng dám vào sân

-Mày khéo lo hão, nếu lúc đấy có bị vây thì tao chạy. Đá xong thích sao thì sao, phải giữ gìn mặt mũi cho lớp chứ.

-Ha ha, tao còn chạy trước mày cho coi!

Tôi và thằng Nhân đi trong sân trường vắng lặng, bây giờ vừa vào tiết năm, nên nhìn sân trường vắng lặng. Chẳng có học sinh nào ngoài hai chúng tôi. Ngoại trừ có ba người đang cãi vã ở góc sân trường, cạnh bãi giữ xe gần cổng.

Một là thằng cờ đỏ lúc sáng, hai là chị nữ tặc. Ba là chị Hạnh tôi đã có dịp gặp qua. Hình như là có vấn đề gì đó, tôi đi lại gần mặc kệ thằng Nhân đen đang huyên thuyên.

-Xuyến(tên của bà chị nữ tặc) mình sẽ đưa về, Hạnh lên lớp đi!

-Không, tôi đưa xuyến về, ông vào lớp đi Huy, và cả Xuyến chắc cũng không thích ông đưa về đâu.

-Tôi sẽ đưa Xuyến về, không cho ai đưa cả.

Dùng dằng mãi một hồi mà bà chị Nữ Tặc của tôi vẫn không nói gì, hình như bà buồn gì đó. Tôi cũng không hề lần nào thấy Chị Xuyến buồn trước kia. Có lẽ lần này có chuyện gì lớn lắm.

-Hạnh về lớp đi, mình nói chuyện với Huy rồi sẽ tự về, mình không sao đâu.

Chị Hạnh đàng nghe theo lời của bà Nữ Tặc, bỏ đi không quên hừ cho thằng Huy một tiếng và nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu, khi quay về và lướt qua tôi.

Tôi thấy hai bên cãi vả nhau to ầm ầm. Và lúc đó tôi cũng chẳng hiểu hai người đang cãi nhau chuyện gì, chỉ thấy khi chị Xuyến chốt lần cuối:

-Huy cứ kệ Xuyến, Xuyến không thích cách hành động như Huy, hèn lắm!

Thằng Huy quay đi, vẻ mặt tức tôi. Nó đá chân vào cái cây bàng như kiểu trút bực bội lên đó. Tôi cười thầm:

"Đau chưa thằng hách dịch"

Đang tính không can thiệp vào chuyện riêng của chị Xuyến với bạn cùng lớp, tôi tính bảo Nhân đen đi về với tôi. Bỗng nhiên thằng hách dịch nắm tay chị Xuyến lôi đi.

-Dù Xuyến có nói gì thì hôm nay, Huy cũng phải đưa Xuyến về

-Hắn kéo tay chị , dù lúc này nước mắt chị bắt đầu lăn ra.

Đến lúc này, tôi không thể làm ngơ được, gì chứ đụng vào tôi thì không sao, đụng tới bạn bè chữ nhịn nuốt không trôi. Vứt cái balo xuống đất, tôi chạy tới dật tay thằng khốn nạn này ra khỏi tay chị:

-Anh làm gì đấy, bỏ tay chị ấy ra!

Thằng Huy nhìn tôi mắt long sòng sọc, nghiến răng:

-Là mày nữa à, biến đi, không đừng trách tao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!