Chương 29: (Vô Đề)

Chap 29: LỘ DIỆN NGHI VẤN

Vừa thấy mặt tôi qua cái cổng , mẹ tôi đã lầm ầm lên:

-Mặt mũi sao thế con, đánh nhau à

-Vừa nói mẹ tôi vừa chạy lại xem người ngợm tay chân tôi, vẻ mặt suýt xoa.

Ba tôi nghe thế cũng quẳng tờ báo xuống, đi ra đứng ở cửa nhìn thằng con trai lắc đầu:

-Học hành không lo, ăn rồi suốt ngày quậy phá đánh nhau.

Tôi không đáp lại , cứ luôn miệng kêu không sao. Thực chất mẹ tôi chạm vào chỗ nào thì chỗ đó cứ gọi là trào nước mắt ra ấy. Mẹ tôi thì xót con, nhìn như muốn khóc, ba tôi thì cứng rắn hơn:

-Vào nhà lau rửa người cho sạch sẽ rồi lau thuốc, ngán mày quá, học hành không lo rồi cứ tụm năm tụm bảy để rồi đánh nhau.

Tôi ngoan ngoãn nghe theo ba tôi. Thực chất tôi hiểu rõ, ông cũng xót con lắm, nhưng không thể hiện ra như mẹ tôi. Từ nhỏ tôi đã nghịch ngợm, đánh nhau với mấy thằng trong xóm nên mỗi lần về nhà ba tôi còn bồi thêm mấy roi, dù có lúc tôi bị tụi nó chửi mới đánh. Nhỏ thì oan ức lắm, đến lớn mới hiểu đó là một cách dạy con mà khi lớn chúng ta mới hiểu. Sau này dù có chuyện gì hãy biết nhìn nhận rằng ai cũng có cái lý người ta. Chuyện xảy ra dù thế nào thì mình cũng có trách nhiệm.

Là con trai phải biết đương đầu và chịu trách nhiệm.

Mẹ tôi xuống bếp nấu ăn, thỉnh thoảnh chạy lên miệng vẫn suýt xoa khi thấy lưng tay chân tôi bầm tím. Ba tôi thì chẳng nói gì, cứ chăm chú xoa thuốc cho tôi:

-Lọ thuốc ông nội mày cho tao không khéo mày xài hết cho coi. Hết bong gân rồi thì đánh nhau.

Tôi không biết nói sao lắc đầu cười khổ.

Lên nhà nằm nghỉ ngơi cho khỏe nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu vi cái thằng bệnh dại đánh tôi lúc sáng. Giá mà gần nhà thể nào tôi cũng đụp cho nó mấy cái. Đi học xa thì đành phải nhẫn nhịn. Con trai việc nhỏ không nhịn được thì sao làm được chuyện lớn.

Nhìn lên trần nhà, tôi băn khoăn vì câu nói lúc sáng trước khi tụi nó bỏ đi. Đeo đuổi ai, và chúng nó là ai. Thật không thể hiểu nổi. Tôi suy nghĩ kĩ hơn và bắt đầu khoanh vùng đối tượng. Ban đầu là D, bởi đơn giản tôi theo đuổi nàng, nhưng việc theo đuổi cũng chỉ có tôi và nàng biết. Nếu tối hôm qua có ai biết nữa thì cũng chỉ là lớp tôi thôi. Mà lớp tôi thì tôi hòa đồng, chưa có bất kì xích mích với ai cả.

Nếu là chị Nữ Tặc thì có lẽ là sự hiểu nhầm. Tôi đi với chị cũng có thể thân hơn một người bạn, cũng có nhớ nhung, nhưng chỉ dừng lại ở mức đấy. Nếu có gì hơn thì cũng chỉ là một nụ hôn vô tình. Và tôi lúc đó dồn hết diện nghi vấn sang Ngữ Y.

Thằng lãng tử chăng, nó nhiều lần bị tôi phá đám lúc nói chuyện với Ngữ Y dù cho vô tình hay cố ý. Nó chắc cũng thừa khôn ngoan để nhận ra sự bối rối của Ngữ Y khi có mặt tôi. Có lẽ nào là nó? Nhưng tôi không kết luận, dáng vẻ nó tuy tôi ghét nhưng cũng không phải có gì bất lương để làm cái trò đó. Giờ thì còn ai đây? tôi ôm đầu vùi vào gối rồi ngủ lúc nào không biết. Cho đến khi mẹ tôi lên phòng đập dậy ăn cơm.

Thương binh có khác, trong bữa ăn mẹ toàn gắp thức ăn cho tôi, còn lão anh tôi vừa đi học thêm về thì mẹ tôi chẳng để ý tới.

Ăn cơm xong , hai an hem tôi tót lên nhà ngồi xem tivi, thấy tôi suýt xoa xem lại các vết thương. Lão anh tôi nói:

-Tặng quà cho lắm rồi giờ mang họa, sướng hen!

-Tặng gì mà lắm chứ, tại sáng thằng N. đen nóng quá nên nó đụp chứ

-Đem thằng N. đen làm bia đỡ đạn thì khỏi nói rồi.

Quà? Chết rồi còn món quà của Ngữ Y trong balo tôi. Tôi bỏ mặc bộ phim Thiên Long đang đến hồi hấp dẫn tót lên phòng , mặc cho ông anh tôi ngơ ngác vì thằng em tự nhiên bỏ phim kiếp hiệm.

Hồi hộp mở balo , tôi lục tay đưa cái hộp có cài tóc lên, nhăn nhúm , móp méo. Mở ra cái cài thì vẫn màu hồng , chỉ khác cái nó gãy làm đôi. Không biết thằng khốn nào trong lúc cơ hội đánh vào kinh tế của mình đây.

Vớ cái thẻ ATM ở trên gác sách, tôi lao đến trạm rút tiền Đông Á. Gì chứ giờ xin mẹ tôi chẳng khác gì có cơ sở cho bà suy đoán là đánh nhau do việc trai gái trên trường. Rút tiền ra mà thầm cảm ơn bà chị đã làm cho tôi cái thể và thường lén lút cho tôi tiền dự phòng. Tôi lại lững thửng đi lên nhà sách lớn.

Khỏi nói cô bán hàng nhìn tôi với ánh mắt thế nào rồi. Mới cách đây có một hai hôm còn đẹp trai phong độ, giờ thì mặt toàn băng dán, mắt bầm tím, tay chân thì vàng khè do tác dụng phụ lên màu của thuốc bóp. Hơi quê, tôi tót xuống khu bán cái kẹp hôm trước, hết luôn màu hồng. Thôi thì lấy màu nâu vậy, màu nâu caphe như là màu cuốn nhật kí của D.

Cầm gói quà đi tưng tưng về nhà, đi qua nhà thằng N. đen thì thấy nó bị ba nó sạc. Nó nhìn thấy tôi mừng hẳn ra mặt, chắc tính gọi tôi vào làm bia. Tôi đưa tay lên vẫy chào thằng bạn rồi vọt thẳng. Dám vô đó , ba nó la cả tôi nữa thì mệt. Xin lỗi mày mỗi cây một hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Lén lút trở ngược về phòng, tôi đút món quà vào balo. Mang theo cho chắc lỡ đâu còn có dịp gặp tặng bù. Dù tôi biết rằng, trong hoàn cảnh hiện tại, tôi cũng ít có cơ hội nói chuyện với Ngữ Y chứ đừng nói gì đến tặng quà.

Đến buổi tối, tôi ăn cơm xong được miễn mọi thứ từ lau nhà cho tới rửa chén. Trách nhiệm đẩy hết cho lão anh tôi. Tôi cứ đi theo sau cười phe phé, mặc cho ba mẹ tôi cứ can ngăn:

-Anh em mày đúng như chó với mèo ấy, không cãi nhau là không chịu được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!