CHAP 27: Không lời ột rung động
D ngồi cạnh tôi, vu vơ hát câu gì đó. Tôi quay sang khẽ nhìn và cười, mái tóc ngang vai đang được gió lùa vào vuốt ve. Lần đầu tiên tôi chứng kiến D nhẹ nhàng và mong manh đến vậy. Không phải là cái cô đầu bàn hay ngồi cạnh, đôi lúc quan tâm, đôi lúc lạnh băng đối với tôi. Không phải là cô gái đội nón, cột mái tóc ngắn thành cái đuôi rùa hôm cổ vũ tôi trận khai mạc. D ở đây rất riêng, nhẹ nhàng, yếu đuối, như thể ai cũng có thể làm nàng tổn thương.
Nhưng những kẻ đó hãy hỏi qua tôi trước.
-T nè, có bao giờ T nghĩ bọn mình sẽ ngồi với nhau được như này không?
Nàng chợt hỏi tôi, vẻ mặt có gì đó là lưu luyến.
-Cái đó là chuyện của tương lai, đời người không ai đoán trước, nhưng chỉ cần mình cố gắng hết sức mình, thì kết quả ra sao mình đỡ hối tiếc những ngày còn lại.
Không hiểu ai dạy cho tôi nói những lời hoa mỹ này nữa. Nàng cũng nhìn tôi tròn mắt, kiểu như không tin rằng người ngồi bên cạnh là T, một thằng khô cứng, mặt lúc nào cũng nhởn nhơ, chỉ biết đến nghịch phá, đá banh và nghe nhạc vậy.
-T còn nhớ câu đầu tiên D hỏi T lúc vô lớp chứ?
-Mấy cây viết chì. Thực chất hồi đó khá bất ngờ nên không kịp trả lời
-tôi điềm nhiên trả lời, vì đó là điều tôi luôn nhớ trong đầu
-Giờ trả lời được rồi chứ?
-Chẳng vì gì cả, cũng chẳng hiểu vì sao nó có, những gì chì viết có thể xóa được, tuy không trọn vẹn nhưng phần nào nó cũng bị nhòa đi, không để lại cảm giác nặng nề như khi viết sai bút bi vậy
-Tôi tiếp tục hoa mỹ
-Ừ, cũng đúng vậy!
D lại cùng tôi ngắm cảnh. Gió lùa lên mát rượi. Sau lưng mùi khoai nướng thơm lừng. Tụi bạn tôi thì đang chia nhau từng củ khoai nướng, nhìn đáng yêu vô cùng. Ôi, tuổi học trò.
-À,M. A là như nào với D vậy?
Tôi nghĩ đây là cơ hội hiếm hoi khi có thể giải đáp thắc mắc bấy lâu còn quanh quản trong tiềm thức của tôi. Đơn giản, ngay từ lúc đầu,M. A luôn là đối thủ nặng kí với tôi.
-Cùng là cán bộ lớp, hay đi họp chung, tính tình vui vẻ. Cũng hay quan tâm D
-Còn gì nữa?
D quay sang nhìn tôi mỉm cười. Trực quan con gái rất nhạy bén, khi bạn đứng đối diện với một người con gái , mà cô ta nhìn bạn cười thì hãy chú ý, cái khóa quần của bạn hoặc là nội tâm của chính bạn đã bị cô ta nắm thóp. Nhưng D không đem cái đó để vặn vẹo tôi, nàng chỉ nhìn ý như:"biết vì sao hỏi rồi nhé". Lại cười:
-Thi ít nhất M. A cũng đã nói với D về tình cảm, nhưng D từ chối!
-Lại thằng đó
-Tôi còn nhớ có lần D nói với tôi là M. A không vui bằng ai đó, thằng quái vật trong hàng quái vật
-Thằng nào cơ?
-D ngạc nhiên cao độ
-Hì hì, không , mà sao lại từ chối chứ.
-Vì một ai đó thôi….!
D để trống câu đáp án cho tôi ngồi suy đoán. Trong đầu tôi liệt ra hàng chục cái tên. Tên tôi ở hàng cuối. Vì trong tình thế này hi vọng cũng chi giúp tôi có vị trí ấy
-Một người cho D biết bị phạt là gì, làm cho D cười, nhường nhịn D và luôn biết chịu trách nhiệm việc mình làm mặc dù hay đi muộn. Còn cho D nghe ké nhạc nữa
Tôi ngớ người ra, rồi nở nụ cười mãn nguyện. Tôi và D nhìn cùng về một hướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!