CHAP 24: NỤ HÔN RỰC RỠ
Sáng hôm sau, chẳng cầm mẹ gọi rồi đứng ca như mấy bữa trước, tôi đã dậy từ sớm. Tính dạy sớm trùm mền nện ông anh tôi, thì chỗ của ông đã ngăn nắp từ bao giờ. Dưới nhà , tiếng hát ông anh tôi đều đều vọng lên.
-Quái, lão này hôm nay sao thế nhỉ?
-Tôi tự nói thầm trong bụng
Tôi rón rén chạy xuống nhà dưới, sắp bật ngửa khi nhìn thấy ông anh tôi. Bình thường là tóc tai bù xù, kiểu như sinh ra không cần xài lược, nay đã gọn gàng. Quần áo ủi thẳng tắp. Trên tay đang cầm một hộp quà màu hồng, cái nơ cũng hồng nốt. Lão đang xoay xoay ngắm ngắm món quà rồi tự cười một mình. Đúng là có yêu có khác, tình yêu khiến người ta đẹp ra.
-Haha, anh Hai, cái gì trên tay thế?
-Tôi lên tiếng
-Giật mình mày, rớt quà tao thì sao thằng trời đánh
-Lão nhìn tôi hằn học vì cắt đứng cái nhã hứng thanh tao.
-Để em hỏi mẹ xem, con gái như chị N thì thích màu gì nha, biết đâu mẹ biết ha!
-Ê, hôm qua ai giúp mày thằng kia, mà mày thì hơn gì tao. Cái đĩa nhạc hôm qua gói gém kĩ ha.
-Anh trai tôi cũng thuộc hàng đâu có vừa.
-Ai vì quà đó thôi, với lại em tặng bạn mà, có gì đẹp như cái kia chứ
-Tôi hếch mũi hướng về món quà trên tay.
-Tao biết thừa chuyện mày rồi nhé, thằng S cho tao biết một chi tiết đắt giá, mày có muốn nghe hay không?
Lão anh trai tôi nói rồi đi luôn, lạ một cái là không treo giá bán như mọi lần tôi cầu cứu. S là anh trai của D cơ mà. Chẳng lẽ lão nắm được gì đó từ D về tôi, hoặc theo chiều ngược lại. Cũng có khi là hai chúng tôi luôn. Tôi vò đầu bứt tóc chịu thua. Kệ, ai cũng lớn rồi chẳng thích hay yêu một ai đó. Có sao đâu?.
Tôi bỏ quà gọn ghẽ vào balo. Nhìn lần lượt từng món quà một. Sắp xếp theo thứ tự. Cái nơ này phần trăm gặp chủ nhân là không cao, ở dưới cùng nha nơ. Cái đĩa này thì đến chiều, lên giữa nhé. Cái hộp móc khóa là nguy cơ cao nhất, lên trên. Tôi cứ thầm cười cái bà nữ tặc này. Dám hôm nay tôi không tìm bả, bả cũng tìm tôi à xem.
Tôi chào ba mẹ tôi rồi đi ra khỏi nhà. Bỏ mặc hai người lớn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì về hai thằng con bê bối thường ngày mà thay vào đó, thằng nào cũng láng o, lịch sự. Con đi diễn mà mẹ, chứ có phải đi với người thương như anh Hai đâu.
Tôi vẫn như thường lệ, dù có khác được cái hình thức thì bản chất vẫn y nguyên. Đặt chân lên tới trường thì hình như hội diễn đã bắt đầu rồi. Tôi thầm rủa cái xe bus lề mề với cái thằng ban sáng ngồi cạnh tôi. Không biết có phải tôi sợ hư quà hay không mà giữ balo trước ngực khư khư ôm lấy ôm để . Gì chứ bình thường thì thoải mái, có tí tài sản vào là nhìn mặt ai cũng gian hết á.
Thằng ngồi cạnh tôi nhìn tôi như phân biệt kì thị :
-Chú mày giấu cái đ**o gì trong mà ôm như vàng thế?
-Nó cười cười chọc quê tôi , rồi còn chỉ cho chúng bạn thấy.
Một phần quân địch quá đông, trang bị vũ khí quá hiện đại nên tôi đành nhịn, chẳng dám hó hé một tiếng nào. Gì chứ cái loại vũ khí tóc vàng bấm lỗ tai cả đám thế kia, có cho vàng tôi cũng chẳng dám dây dưa.
Một cái "cốc"'vào đầu khiến tôi choàng tỉnh. Tồi hùng hổ quay lại đằng sau:
-Thằng nào thế, dám đánh ông?
-Không phải thằng, cũng không phải con mà là chị, nghe chưa
-Bà Nữ tặc đã đứng đó từ bao giờ, không rõ là có phải bà núp để chờ tôi tới không nữa.
-Dạ, chị, chào ngày mới
-Tôi quăng cục lơ
-Còn gì nữa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!