CHAP 22
-DAO ĐỘNG
Bảy ngày đếm ngược cho đêm văn nghệ chào mừng ngày 8-3, với lớp tôi chỉ còn năm ngày đến tổng duyệt , các nhóm vẫn đang trong quá trình luyện tập cao trào. Khắp lớp, mọi người bàn tán, chỉnh sửa , ngoại trừ nhóm tôi. Nguyên nhân gây trì trệ là do cái thằng hay đeo mp3 vốn tếu táo nhất nhóm nay như một thằng vô hồn, vật vã.
Mấy thằng trong hội bạn tròn có vẻ như nhịn hết nổi, giờ ra chơi vây quanh tôi:
-Mày bị làm sao thế, kiểu như này mày làm nhóm mình loại đấy?
-Ừ, tao bình thường!
-Bình thường cái khỉ chứ bình thừa, có gì mày nói huỵch toẹt ra đi, úp úp mở mở!-N, đen cũng không chịu nổi cái cảnh dở dở ướng ướng của tôi nữa.
-Có gì đâu, tâm trạng không thoải mái lắm thôi.
-Mày làm tao chán quá, anh em chiến hữu mày lại giấu-H. đù lên tiếng thêm vào
-Không sao đâu, chuyện riêng của tao thôi, giờ chắc nó cũng không còn quan trọng nữa.
Thực chất tôi chỉ nói miệng vậy thôi, Ngữ Y còn quan trọng trong lòng tôi không tôi hiểu rất rõ! Những khó khăn lúc mới chuyển lớp, những lúc ngồi nói chuyện khi tôi buồn, động viên lúc tôi thất bại. Ngữ Y là cô bạn thân của tôi , cô bạn thân ngoài biên giới.
Nhóm bạn có vẻ chào thua thôi, lục tục kéo nhau vào. Tôi nhìn thấy D nàng đang nhìn chúng tôi, có lẽ như nàng cũng muốn biết chuyện , và chắc nàng cũng hi vọng tụi chiến hữu có thể kéo tôi ra khỏi vòng bị lụy. Lần đầu tiên sao bao ngày tôi với nàng lại nhìn nhau lâu đến vậy.
-Mày nói với tao được không-N. đen vẫn chưa từ bỏ.
-Ừ, mày biết Ngữ Y không?
-Con bé lớp bên hay đi với mày chứ gì , sao?
-Nó nghỉ chơi tao rồi, tao cũng không biết phải xử sự sao nữa. Tao chẳng làm gì sai cả.
-Uầy, không làm gì sai thì thôi. Không chơi được ta kiếm người khác chơi, như mày mà sợ thiếu bạn sao.
Ôi thằng này, đầu đất quá đi mất. Nếu không quan trọng thì tao có cần phiền não vậy không. Và nếu không phải người bạn quan trọng thì cần gì phải bị lụy đứng ra nhờ mày chứ. Tôi chẳng nói gì lặng lặng bảo thằng bạn vào lớp rồi lững thững dạo bộ đi trong sân trường theo hướng vô định.
Tôi vô định trong nỗi nhớ ai
Sân trường nắng chiếu, nghịch trên vai.
Làm sao để tốt cho đôi ngã
Khi mà tình cảm chưa nhạt phai.
Tôi! Vô hồn và vô hướng !
-Ế ê, em trai.
Khỏi cần quay đầu lại, tôi cũng biết là ai rồi, bà chị Nữ Tặc. Lâu lắm rồi cũng chưa gặp lại bà ấy. Tôi bẻ lại, lại lững thững tiến về ghế đá nơi 2 bậc đàn chị đang ngồi tám.
-Mày về lớp trước đi nghe H, tao nói chuyện với em tao xíu
-Nữ tặc quay sang nói chuyện với bạn
-Em nào đấy, mày thương thằng nhỏ này, đừng có hại đời nó nhé
-Bà này đúng là gian tặc, bạn với nữ tặc thì toàn là tặc cả.
Tôi ngồi xuống trám chỗ chị H. Lặng im không nói gì:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!