CHAP 21: VÔ ĐỀ
Trống giải lao vừa đánh tùng tùng là tôi bật dậy, chỉnh đốn lại nhan sắc, sửa lại quần áo cho đàng hoàng. Chỉ chờ thầy chủ nhiệm đi ra khỏi lớp là tôi tót ra theo luôn.
Lớp tôi với lớp Ngữ Y gần sát nhau, vậy mà nãy giờ hết cả 5 phút rồi mà tôi chưa đi đến cảnh cửa có cái bảng 10a10, cứ như tôi đang chuẩn bị làm một điều gì đó tội lỗi ghê lắm. Mới mấy phút trước còn hùng hổ thế thôi, chứ vô trận không run không được. Lỡ chưa kịp mở miệng Ngữ Y đuổi tôi đi thì chỉ có nước kiếm hố chui xuống cho lành.
Hít thở hít thở, tôi mạnh dạn đi đến cửa lớp Ngữ Y. Đứng ở giữa cửa, tôi ngó tìm vóc dáng quen thuộc của cô nàng. Lớp này cũng đông chẳng khác gì tôi, đã thế tụi nó còn nháo nhào cả lên, chắc có sự xuất hiện của tôi nữa. Tôi chẳng thấy nàng đâu cả.
Bí nước, tôi đành nhờ cái thằng ngay cửa:
-Bạn ơi, nhắn Ngữ Y dùm mình!
Nó dáo dác một hồi cũng như tôi, rồi hỏi mấy đứa khác, quay lại nhìn tôi lắc đầu:
-Ngữ Y vừa ra khỏi lớp bạn ạ, bạn cần mình nhắn gì không?
-Mặt thằng này hơi gian gian.
Sợ bị gài hàng , tôi cảm ơn rồi té lẹ, ở lại chỉ sợ bị chú ý bằng mấy anh mắt soi mói, tôi cảm thấy khó chịu nhiều.
-Chắc lại là hóng hớt căn
-tin đây mà.
-Tôi trực hướng căn
-tin thẳng tiến.
Xuống căn
-tin dáo dác như Ngộ Không, tôi cũng chẳng thấy vẻ đẹp dịu hiền ấy đâu cả. Chào thua cô nương đó luôn. Lúc cần thì không có, lúc không cần thì xuất hiện lù lù, đi đâu thế này rồi không biết. Tôi lững thửng lết lại về hướng lớp. Vừa đi vừa đá bất kể thứ gì ở dưới chân. Mai chắc Ngữ Y cũng chẳng đi cổ vũ cho tôi nữa đâu. Con gái thường vậy mà, giận dai dễ sợ.
Bất chợt, tôi thấy Ngữ Y ở trên ban công tầng I, cô nàng đang nói chuyện với ai đó, có vẻ rất say mê. Rồi Ngữ Y cũng thấy tôi. Sao đây, làm gì giờ?
Nghĩ tới nghĩ lui , đằng nào cô nàng cũng biết tôi đi kiếm rồi. Tôi mạnh dạn đưa tay vẫy vẫy Ngữ Y. Ngữ Y nhìn tôi hơi bất ngờ, phản ứng lại bằng cách dùng tay chỉ vào chính cô nàng kiểu như
-Gọi tớ hả?
Tôi gật như cái máy. Bên cạnh, bạn Ngữ Y quay lại nhìn theo hướng Ngữ Y nhìn. Lại là thằng lãng tử đáng ghét. Nó vẫn cầm cây sáo. Nhìn ngứa mắt làm sao, y chang con nít cầm kẹo đi học vậy.
Ngữ Y chạy xuống, đứng đó nhìn tôi ngồi ở băng ghế đá chẳng nói gì.
- Ngữ Y ngồi đi !
-Có chuyện gì, Y đang bận lắm
-Dạo này Y có chuyện gì à!
-Chuyện gì là chuyện gì đâu , Y vẫn bình thường mà.
-Chắc chắn là có chuyện rồi, Y tránh mặt tôi hoài
Tôi đến phát nản với cái tính con gái tỏ vẻ không quan tâm những gì đang xảy ra, nên giọng tôi nặng hơn.
-Sao quan tâm đến Y thế?
Gì nữa đây trời, lại cái giọng này
-Thì T với Y là bạn, có gì không nói được với nhau sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!