CHAP 18: GẶP LẠI NỮ TẶC
Thời gian chờ đại đến chủ nhật dài lê thê. Hôm nay đã là thứ sáu, với tôi lúc ấy phải là còn tới hai ngày nữa . Nhưng trong khoảng thời gian mòn mỏi ấy, tôi cũng có chuyện để mà giết thời gian với bà chị nữ tặc hai hôm trước.
Tôi hôm ấy cũng như thường ngày, đi học muộn, chui rào. Cũng canh me cờ đỏ để dùng lại chiêu bài hôm trước: múc nước. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, và ông bà ta còn tặng thêm câu không nên múa rìu qua mắt thợ.
-Lén lén, lút lút làm gì, vào thẳng đi cho rồi!
Giọng nói này tôi ngờ ngợ đã gặp đâu đó. Đừng nói là....
Quả thật y chóc tôi đoán, bà nữ tặc đang đứng bên cạnh cửa sổ lớp tôi trực sinh hoạt đầu giờ. Tôi phải bái phúc bà cái khoản có mắt sau lưng thần diệu này.
-Dạo này cờ đỏ sao toàn người đẹp không vậy?
-Buông lời nịnh nọt , và con gái thường chết bởi cái tai mà:
-Có câu khác không em trai?
-Bà nữ tặc thản nhiên như không,
-Là sao hả chị?
-Chị nghe câu này nhiều rồi, em trai còn câu nào khác không?
-Vẫn giọng đều đều, bà chị không thèm nhìn tôi với nửa con mắt nữa.
-NNT, lớp 10a11, thôi chị ghi đi chứ mất công em nịnh quá
-Tôi chơi ván bài lật ngửa, đằng nào đi muộn nhiều rồi, bị một lần thì con may chán.
-Vào lớp đi ông tướng, tôi tha thêm lần này và không có lần thứ ba đâu nhé!-
Lần này tôi mới nhìn được trọn vẹn khuôn mặt của nữ tặc này, và nhìn một cách đàng hoàng, không phải lấm lấm lét lét nữa.
Nữ tặc có khuôn mặt không có gì là đặc biệt, chỉ là dễ nhìn. Nhưng ấn tượng nhất là đôi má lúm trên khuôn mặt khi bà nhìn tôi và cười. Răng khểnh lộ ra. Duyên dễ sợ. Không sắc sảo so với D, không hiền dịu hẳn như Ngữ Y, đó là sự tổng hòa cho cả hai. Nhưng vẫn nổi bật lên một sự cuốn hút riêng, khiến người đối diện như bị hớp hồn.
Tôi đang bị hớp hồn khi đứng với bà chị này. Nếu ai đó nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn nghĩ sáng sớm đã có hai đứa điên ngồi đọ mắt với nhau.
-Vào lớp đi em trai, sao ngẩn tò te như thế, ngắm chị chưa chán à
-Nữ tặc buông lời, mạnh bạo đến kinh ngạc.
-Em đang nghĩ sao trên đời lại có người tuy xấu mà tốt tính thế nhỉ
-Nói xong tôi tọt thẳng vào lớp. Đúng là cái số toàn được quý nhân phù trợ cho tai qua nạn khỏi. Bà chị bên ngoài chỉ nhìn tôi cười
-Nhớ đeo cái phù hiệu với huy hiệu đoàn vào, cài lại nút áo đi nhé em trai.
Chẳng hề ngại ngùng , nữ tặc nói to ngoài lớp đến nỗi lớp tôi ai cũng phải quay lại nhìn dòm dòm vào bả .
Thằng K. cận quay xuống nhìn tôi, cái thằng nhập khẩu hội nhà lá nheo nheo đôi mắt, ý chừng như nói:'Má mày hả?'. Nó chỉ thôi khi tôi đưa nắm đấm lên dứ dứ.
-Ê, mày nghe gì chưa T, chuẩn bị tập văn nghệ đi mày-P. Mập chồm người lên nói với tôi:
-Văn nghệ với gừng gì, tao có biết làm gì đâu
-Tôi đáp gọn lỏn, tôi sinh ra không phải là để cho nghệ thuật đó, bên cạnh vẫn còn mặc cảm tiếng hát mà theo mẹ tôi là chẳng khác gì vịt kêu
-Nỡm mày, mỗi tổ một tiết mục. Bốn tiết mục diễn cho cả lớp rồi chọn một tiết mục đặc sắc nhất đi thi chào ngày 26/3
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!