Chương 101: (Vô Đề)

Học sinh chuyển lớp

CHAP 101: MÙA NOEL ẤM ÁP

Phút giây ấy, không gian dường như trôi đi rất chậm và hoàn toàn yên tĩnh. Gió khẽ đùa nghịch lùa cái lạnh của đêm giáng sinh vào hai cô cậu học trò đang đứng ở con đường lên đồi. Không lạnh lẽo, không cô đơn, cái lạnh ấy chỉ là nền cho hai sự ấm áp của hai trái tim cùng nhịp điệu. Cái lạnh ấy không lạc lõng, không đối lập với hoàn cảnh hiện tại. Nó đơn thuần chỉ là một chất xúc tác mạnh liệt cho hơi ấm từ Dung truyền qua tôi, cũng như theo hướng ngược lại.

Màu đen là gam màu chủ đạo của người họa sĩ tạo nên bức tranh cố tình làm cho hai nhân vật ở giữa tỏa sáng hơn.

Gió tiếp tục lùa qua, mang đến những nhịp điệu vui tươi của bài Jingle bell và hình như có tiếng thằng mập lớp tôi đang hò hét ở trên kia. Phảng phất bên tai, như tiếng của đám đông ủng hộ cho tình cảm của hai đứa. Dung khẽ tách ra, đưa mắt nhìn lên ngọn cây, nơi " ân nhân" của tôi vừa từ đó bay ra...

-Không có gì đâu, chỉ là con dơi thôi mà!

-Tôi lên tiếng trấn an.

-Ừ, Dung sợ, tưởng.....!

-Ánh mắt hơi sợ sệt đã thôi không còn bị hút vào bóng đêm trên những tán cây đen ngòm.

-Sợ cái gì....?

-Sợ....!

-Có chút gì đó bối rối

Tôi đăm chiêu rồi phán bừa:

-Ma chứ gì?

-........!

-Yên tâm, Đường Tăng cứ yên tâm.. có Ngộ Không đây.!

-Không, Dung đang đi cạnh người còn đáng sợ hơn Ma thì sợ gì...?

-Dung tinh nghịch đáp lại.

-Phải chăng cô nương chán sống rồi?

Tôi đưa hai tay như song trảo yêu ma, lưỡi lè dài ra, khò khè thở dọa Dung phải cách xa mấy bước. Cái trò đuổi bắt cũng kết thúc khi cái chân trở chứng khiến tôi nhăn nhó khi bước hụt xuống cái hố đất nhỏ...

-Sao không, chân đau rồi còn....!

-Không sao, còn xài được mà.!

Bước sánh đôi bên Dung đi lên cái điểm hẹn với cả lớp, thỉnh thoảng tôi vẫn ngó lại đằng sau, nơi hai đứa vừa đứng. Ký ức vừa mới đây thôi, cái cảnh Dung sà vào lòng tôi, hơi run run yếu ớt vẫn còn nguyên vẹn. Cố gắng ghi nhớ thật kĩ, thỉnh thoảng tôi lại mỉm cười bất chấp cái nhìn có vẻ tò mò của Dung.

-Hai anh chị làm gì mà lâu thế?

-Mới lên tới nơi, giọng tra khảo đã vang lên.

-Lạc đường....!

-Tôi đá chân chống xuống đối đáp cho qua.

-Mày lạc làm sao?

-Kiên cận nhảy vào ngay..!

Lúc này tôi mới ngớ người ra, con đường lên chỗ chúng tôi đang tụ tập là độc đạo. Không hề có ngã rẽ, không hề có đường tắt. Cái hớ hênh của tôi ngay lập tức bị thằng bạn bắt bài, và giờ thì tiếng cười thi nhau mà nổ ra:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!