CHAP 100: XE ĐẠP ĐÔI
Trở về nhà với cái chân thương tật, nhanh chóng chào Mẹ đang nấu ăn bữa trưa, tranh thủ phóng thẳng lên nhà trên chui tọt vào phòng. Gì chứ chìa cái chân sưng tấy ra trước mặt thân mẫu thế nào cũng ăn chửi té tát. Từ cửa phòng, luồn qua cánh cửa nhà trên, đi vòng xuống nhà tắm. Phải nói là cực khổ đủ bề.
Vớ ngay chai thuốc bóp được chôm chỉa từ cái hũ thuốc lớn của Ba, đóng chặt cửa phòng, thở phào nhẹ nhõm rồi bóp lấy bóp để. Miệng lầm bầm khấn như thầy trừ tà:
-"Chiều nay đừng có mưa nghe!".
-Vái ông trời chiều đừng mưa!
May mắn là trong lúc dọn cơm, cắn răng ráng giữ tướng đi bình thường như mọi ngày, trong lúc ăn cũng nhờ cái bàn che đi ít nhiều nên Mẹ tôi cũng không để ý lắm. Buổi trưa diễn ra suôn sẻ.
-Anh, có nhà không?
-Chi vậy, đá banh à?
-Ông anh cùng xóm hào hứng.
-Banh bóng trưa cho nổ đầu à, việc khác!
-Việc gì, mày nói đại đi, úp úp mở mở cái gì!
-Giọng bên đầu dây ỉu xìu trông thấy!
Chẳng qua cuộc điện thoại này cũng là nhờ vả. Từ năm lớp 10 đã được đi học bằng bus nên xe đạp với cá nhân tôi là một vật dụng không cần thiết để tồn tại. Chiếc ngựa sắt đi từ thời cấp hai chắc cũng trở thành đống sắt vụn phủ đầy mạng nhện trong kho nhà. Giờ mà đạp lên tới trường, chắc mỗi thứ văng mỗi nơi quá.
-Cho thằng đệ mượn con chiến mã!
-Mượn xe đạp chi?
-Mượn đi công chuyện chứ gì, hay là sợ xước xe!
-Vớ vẩn, giờ qua lấy đúng không!
Vậy là xong phương tiện đi lại. Cúp điện thoại thở phào phần nào, tôi nhanh chóng chui tọt vào phòng, tăng liều lượng thuốc chữa trị, bóp bóp cái chân thêm lần nữa, dù thực tế thì hai lần như vậy công hiệu cũng chẳng tăng phần nào.
-Con xin phép đi đến 10h nha Mẹ!
-Đi đâu mà 10h!
Chỉ cần nghe giọng điệu thôi là đủ biết Mẹ tôi không đồng ý lắm về việc bỏ bữa tối và lọt tọt 10h tối có mặt ở nhà. Viện cớ lí do đi chơi với lớp và có mặt Nhân và Nguyệt nên cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của Mẹ. Vui vẻ quần áo chỉnh tề và bước ra khỏi nhà.
Đường dẫn xuống mấy khu nhà xóm dưới vắng tanh. Nhân và Nguyệt chắc cú rằng chiều nay tôi không có mặt nên cũng đã đi từ trước. Càng tốt, thế thì càng bất ngờ. Cà nhắc đi từng bước xuống tới khu nhà cuối xóm, rẽ vào hàng dâm bụt cao ngang đầu người, bên trên uốn thành cánh cổng, nhìn tươi non đẹp đẽ trong không khí hơi se lạnh.
-Đây, ngựa chú mày đây, đi về toàn vẹn để anh mày còn đi tán gái!
-Rồi, rồi, em sẽ trả
-Tôi đáp ậm ừ cho qua lệ, nhìn con mini Nhật màu xanh da trời vẻ vừa lòng lắm.
Ngồi lên xe nhấn pê
-đan xuống, cơn đau xuyên từ bàn chân lên tới não, làm mấy dây thần kinh co rút cả cơ mặt. Ông anh cuối xóm nhìn tôi cũng phát hoảng cả lên:
-Mày bị sao thế, đau bụng hay sao mà mặt mày như thế kia
-Lão đưa mắt nhìn từng giọt mồ hôi đang thi nhau đổ ra trên khuôn mặt tôi.
-Đau cái gì, phỉ thui cái mồm ông. Thôi em đi, mai trả xe sẽ hậu tạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!