-Thế rốt cuộc là mày chọn ai? Dung hay Yên?
-Tao chưa biết, mày hỏi nhiều thế?
-Mày nên nhớ cái gì cũng có mục tiêu, để từ đó mới đổ công sức vào. Bản thân mày, không biết học ngành gì, tán cô nào thì cũng vứt thôi!
Tôi vuốt cằm suy nghĩ câu chân lí của thằng Hoàng, còn nó thì nhìn mấy cô nữ sinh khoá sau cười đùa bên kia đường, trong tà áo dài trắng tinh.
Học vì cái gì? Mình có tình cảm với ai? Là những câu hỏi tôi cần phải trả lời thật sớm.
Và cái gì thường gấp gáp thì hay có hậu quả sai lầm. Sau một buổi học trầm tư u uất. Tôi chấm mạnh cây bút xuống mặt bàn khiến vỏ bút vỡ nứt từng mảnh. Tôi quyết định đến với Yên.
-Mày nghĩ kĩ chưa?
-Rồi!
-Tôi làu bàu lại thằng Hoàng.
-Mày coi chừng tìm người thay thế thôi con ạ!
-Im mồm dùm tao!
Tôi không phải là thằng vì cô đơn mà chơi cái trò giả vờ yêu được. Tình cảm tôi dành cho Yên không phải là tình cảm tìm người thay thế trong cái trò chơi ngu ngốc. Một phần tôi có quan niệm: Cái gì tan vỡ là tan vỡ. Vì thế tình cảm với Dung là một thứ không trọn vẹn. Một lần là quá đủ cho tôi.
Những ngày sau là những ngày mà cả hai lớp chọn đề phải mắt tròn mắt dẹt khi tôi gần như chính thức bước vào công cuộc chinh phục cô nàng dịu dàng nhất lớp bên. Cứ mỗi ngày, bạn ngồi cạnh một cô gái trên ghế đá học bài, đi học về thì hầu như lúc nào cũng đi cùng nhau. Thỉnh thoảng giờ giải lao, lại tình cờ khi thấy cả hai một cách tình cờ nữa cùng ra ban công hít thở khí trời, bạn sẽ được mặc định là nửa kia của nửa kia.
Là một cặp.
Cũng chẳng có gì sai? Tôi đủ lớn để biết những lời trêu chọc không phải là vấn đề làm tôi xấu hổ nữa. Càng nhiều lời xấu hổ, tô càng cảm thấy đó là những lời ủng hộ quyết định của tôi.
Những ngày ấy, Dung vẫn đi về một mình, dù tôi biết rằng, vệ tinh theo cô nàng cũng nhiều vô kể.
Những ngày ấy, có một thằng con trai, vì tìm cảm yêu đương, mà bỏ quên một thứ tình cảm bạn bè thắm thiết diễn ra từng ngày trong cái lớp vốn ít nói. Một thứ bỏ quên đáng tiếc và cũng đáng trách.
Trên bục giảng, những từ mà Thầy Cô nhắc tới nhiều nhất vẫn là:
-Các em đảm bảo sức khoẻ!
-Còn hai tháng nữa là bắt đầu những kì thi quan trọng.
-Gần thi rồi các em lơ là!
Thời gian trôi như tên bắn, dần dần là những câu nói:
-Còn một tháng nữa thôi!
-Các em ôn thi thật kỹ, mai thầy sẽ cho đề cương!
Chỉ còn một tháng, và thời gian cho những cuốn lưu bút tung hoành bắt đầu!
Với những thằng con trai, tàng trữ và vận chuyển lưu bút, sẽ bị hội đồng nam tính kết luận là thiếu nam tính, là vớ vẩn, là con gái đầu thai, đủ mọi tội hình mà mỗi khi mang ra sỉ nhục, nạn nhân chỉ còn biết ôm đầu mà rên rỉ.
Chỉ có một số đứa vẫn tự tin thoát tội như thằng Hải, thằng Sơn, chúng nó vẫn chuyền lưu bút ột số đứa viết, để rồi mỉm cười khi dở ra đọc, khoái chí một mình.
-Ê, ghi dùm tớ coi!
-Thôi mà..!
-Thôi gì mà thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!