Chương 58: (Vô Đề)

Tối hôm đó, hơn mười hai giờ đêm, trong khoảng cắm trại tối thui, chỉ còn văng vẳng những tiếng đàn hát ở phía lửa trại, nhóm chúng tôi tách riêng ra, tự thưởng ình một ngọn lửa trại riêng, ngồi nhâm nhi món gà nướng, tráng miệng bằng những quả xoài xin một cách không rõ ràng từ nhà ông thằng Linh vẹo.

-Cảm ơn Ông của Linh hào phóng nào anh em!

-Một…hai.. ba.. dô!

Mười mấy chiếc li nhựa chạm vào nhau chẳng phát ra tiếng động, bên trong cũng chẳng phải là bia rượu như người lớn hay cụng li lạch cạch vào nhau. Chỉ là thứ nước ngọt bình thường, nhưng trong hoàn cảnh này thì dù cho là nước uống bình thường, nó cũng không quá quan trọng.

-Dẹp cho gọn nào, thằng Tín phụ thằng Hưởng vứt rác lẹ lên!

Khiêng đống giấy báo lẫn li nhựa, kèm theo những chiếc xương gà, tôi với thằng bạn nhanh nhảu vứt vào thùng rác gần đó, rồi nhanh chân chen ình vào cái vòng tròn xung quanh đống lửa nhỏ. Thằng Bình ngồi ở giữa, và bắt đầu thể hiện cái tài năng mà cho đến bây giờ tôi không thể nào tập theo nó, dù rất muốn.

Bắt đầu nhịp dạo đầu tiên, câu hát của ca khúc Khúc Hát Chim Trời bắt đầu. Những tiếng vỗ tay đồng điệu phụ hoạ theo tiếng đàn. Liên tục như thế, cho đến khi những giai điệu âm nhạc không còn hấp dẫn nữa thì chúng tôi tự tách nhau ra, tìm ình một người đồng cảm với mình nói chuyện.

Tôi, trong khoảng thời gian đó, lại chọn ình một góc riêng. Ngồi vắt vẻo trên ban công trước cửa lớp quen thuộc, ngắm những ngọn cây đang lay động khẽ khàng vì làn gió thổi qua, mong manh, vật vờ dưới ánh trăng ẩn hiện dưới đám mây.

Một cảm giác kì lạ, một hoàn cảnh kì lạ, và với hai con người đặc biệt, tôi có chút băn khoăn vì cái quyết định dứt khoát với Dung và chuyển mục tiêu sang Yên. Nhưng liệu có phải tôi là một thằng khốn nạn trong một cuốn tiểu thuyết nào đó, hay là một nhân vật phản diện, vì yêu sinh hận, dùng Yên như một thứ để trả thù, hoặc khá khẩm hơn là chỉ tìm người thay thế.

Liệu tình cảm dành cho Yên đủ đế biến nó thành tình yêu hay chưa?

Chính bản thân tôi còn u mê không biết?

Và khi không còn biết tâm sự cùng ai, tôi lấy chiếc mp3, đặt chiếc tai phone vào cả hai tai, bật những giai điệu mà mình muốn nghe nhất. Đó là bài when you believe đã ăn sâu vào tâm thức. Tôi đang muốn củng cố niềm tin gì? Là niềm tin về một thứ tình cảm mới, hay là hoài niệm một thứ đang từ quá khứ trỗi dậy.

Bên tai tôi khe khẽ vang lên tiếng hát dịu dàng. Nó đủ lấn át giọng của Mariah Carey để lay động tôi. Khẽ tháo một chiếc tai phone khỏi tai, tôi ngoái sang bên cạnh. Là Dung, cô nàng đứng cạnh tôi từ lúc nào, chống hai tay xuống ban công, quay lại nhìn tôi.

-Tại Dung vô tình đi qua gặp Tín thôi!

Vô tình? Ừ, thì vô tình, tôi vẫn chăm chú nghe nhạc dù cho những nhịp tim bắt đầu có chút rối loạn.

Hai con người vô tình gặp nhau tại địa điểm nơi mình muốn đến nhất trong buổi đêm cắm trại, cũng không thể vô tình mà coi người bên cạnh như vô hình suốt đêm được. Đó chính là trò đùa quái ác của ma đầu Duyên Nợ.

-Tín.!

- Sao?

-Mắt tôi vẫn lấy đỉnh cái cây xa xa làm mục tiêu nhìn, không quay lại.

-Muốn sau này mình làm gì nhất!

-Cũng chưa biết!

-Hồ sơ đại học thì sao?

-Cũng chưa rõ nữa, có thể sau này học một đằng làm một nẻo thì sao?

-Vậy à..!

-Dung có chút chùng xuống.

-Dù sao cũng phải thi mà, chắc gì đã đậu!

Tôi rời mắt khỏi ngọn cây, lấy Dung làm mục tiêu. Câu nói của tôi không phải là của thằng nhút nhát, nhưng khi bạn sắp bước đến giai đoạn như tôi, những giai thoại về chuyện học tài thi phận hằng ngày vẫn ra rả đồn thổi. Nào là anh kia học cực siêu, chị kia học cực giỏi nhưng không đậu nguyện vọng một.. nào là thiếu nửa điểm vào đại học, tiếc ơi là tiếc. Dần dần nó bào mòn những niềm tin về bản thân mình.

Mười hai năm tu luyện trên ghế nhà trường, nhưng chỉ có một khoảnh khắc, bạn sẽ được người đời tung hô hay cười chê, điều đó làm tôi cảm thấy bất công.

-Sao không tự tin là mình đậu?

-…!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!