Chương 57: (Vô Đề)

Cắm trại? Một hình thức vui chơi mà bất cứ học sinh nào nghe tới cũng phải rạo rực, háo hứng mà đăng ký ngay tắp lự, huống gì là cắm trại cuối khoá. Đó sẽ là một mốc kỉ niệm đáng nhớ. Dường như cái áp lực thi cử càng tới gần, thì những tình cảm bịn rịn không nỡ rời càng thể hiện rõ ra bên ngoài, chứ không như trước ẩn giấu sau những cử chỉ qua loa, hay cái ngại ngùng.

Bởi thế, dù cắm trại cho đến quen thuộc những cái chương trình, chúng tôi vẫn muốn là một phần trong đó. Không quan tâm đến nội dung ra sao, chỉ biết rằng đó sẽ là một cơ hội. Một cơ hội để chúng tôi phác thảo bức tranh kỉ niệm một cách rõ nét hơn.

-Thằng Tín, kéo cao cái cờ lên một chút!

Tôi vịn tay vào cột trại, đứng trên thang chỉnh lá cờ theo tiếng thằng Hoàng chỉ đạo ở dưới. Cổng trại năm nay cũng được làm hoàng tráng hơn hẳn, thế nên cái thân tôi mới khốn khổ leo lên chỉnh chỉnh sửa sửa như thế này đây.

-Được chưa mày?

Nhìn xuống đất nó đã chạy đi đâu mất tiêu, để tôi đứng trên cái thang cao, tự nhìn ra xung quanh. Mấy đứa khoá sau, đặc biệt là lớp mười thì lần đầu tiên tham dự nên hào hứng lắm, chạy lăng xăng xem các anh chị khoá trên làm những gì để lấy kinh nghiệm. Còn mấy anh chị khoá trên thì cứ tụm nhau lại mà cười nói râm ran. Một khoảng không trước đây là sân sau toàn đất cát, nay rực rỡ màu sắc và náo nhiệt đến lạ kỳ.

-Tín, cẩn thận té giờ!

Tôi ngoái nhìn xuống, nhoẻn miệng cười, nhanh như cắt leo vội xuống. Còn mấy bậc nữa thì nhảy cái phốc xuống đất, thể hiện trạng thái nôn nóng hoặc là sĩ diện bởi mấy trò linh tinh trước mặt những cô bạn gái cùng khoá. Đây cũng có thể coi là một cách ghi điểm dị hợm của mấy đứa con trai.

-Sao sang đây vậy?

-Tôi phủi mấy vết dơ dính trên áo!

-Hì hì, thì tiện đường mà!

-Yên đưa hai tay ra đằng sau.

-Có gì mà giấu ghê vậy!

Tôi đi vòng ra đằng sau, Yên lại đưa hai tay ra trước, kiểu như tôi là chuyển động tròn đều, bị trọng tâm là Yên hút chặt, hoàn toàn không có lực li tâm ở đây.

-Nè, bánh thôi mà!

-Yên nhoẻn miệng cười.

-Ngon vậy!

Tôi nhận cái bánh, chẳng cần nhìn xem nó có phải là loại bánh tôi thích hay là ghét, mùi vị ra sao, chỉ cần ăn là tôi thấy ngọt. Chẳng biết vị Ngọt từ đâu.

Yên cũng chẳng ở lại lâu. Cô nàng cũng phải tất bật chạy về lớp làm mấy bông hoa trang trí cổng trại bên đó.

-Ế, Bánh đâu ra ngon mày!

-Né xa tao ra, mới mua!

-Tôi đưa chiếc bánh ra đằng sau lưng, giơ lên cao, chỉ sợ một phút sơ xuất, với một chú ngoạm của thằng Mập, e rằng cả cái vỏ bánh cũng chẳng còn.

-Giúp tao treo cái dây này coi!

Buổi sáng của chúng tôi là con trai cắm đầu cần mẫn làm những công việc nặng, còn những cô bạn cùng lớp thì ngồi trong chiếc lều vừa dựng, thoải mái làm những việc nhẹ, cười cười nói nói. Lâu lâu ngoái ra, rồi cũng tử tế tiếp nước, mời ăn trái cây. Hoá ra, các cô nàng cũng dịu dàng chu đáo lắm.

Xong phần dựng trại cực khổ, chúng tôi phải xếp hàng chờ ban giám khảo xuống chấm cổng trại. Một loại tiêu chí được đề ra, học sinh ở dưới cứ thế mà làm theo kiểu bất di bất dịch. Xong phần chấm điểm thì chuyển qua cuộc thi cắm hoa.

Đáng lý đó sẽ là phần nấu ăn, nhưng vì tình trạng hai năm trước quá lộn xộn và bừa bộn nên được giảm tải. Về phần nghệ thuật thì lũ con trai chúng tôi không có cửa so với các cô nữ công gia chánh đảm đang, hoa tay gần mười ngón nên đành ngậm ngùi cười toe toét tụ tập dưới gốc cây.

-Ê, tối nay làm gì cho đỡ buồn mày!

-Tao có mang bộ bài đây!

-Cá ngựa trong ba

-lo tao kìa!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!