Ngày đầu tiên nhập ngũ, cách nói sang trọng của những thằng bạn tôi về việc đi học quân sự, không có khói đạn súng ống xe tăng thiết giáp như trong đầu những thằng hoang tưởng như chúng tôi vẽ ra. Đơn giản chỉ là gặp mặt Thầy, sau đó cả lũ ngồi xếp bằng dưới đất cắm cúi ghi ghi chép chép.
Cơ hội tiếp cận Yên của tôi không nhiều, và tôi không được tiếp xúc với Yên để hiểu thêm về cô nàng trong lớp học như thế nào, có gì khác với những buổi học thêm hay không. Muốn là một chuyện, còn Thầy có cho không là một chuyện khác nữa. Hai lớp cách biệt một khoảng cỡ một mét phân chia ranh giới. Dù cho tôi âm mưu xếp đầu hàng tiếp giáp với lớp bên đi chăng nữa thì khoảng cách đó quá là xa vời.
-Thầy, đọc lại được không ạ!
-Tiếng ì èo năn nỉ khi một số đứa không kịp viết những gì Thầy vừa đọc.
Nói là Thầy cho đúng với quy tắc trường học, thực chất đó là một anh Lính cụ Hồ, cấp bậc thì tôi mù tịt có vẻ hơn chúng tôi cỡ năm sáu tuổi. Khuôn mặt hiền hậu và nụ cười nhẹ nhàng luôn nở trên môi. Đúng chất thân thiện của những người lính, và nó vô tình đưa chúng tôi sập bẫy.
-Ế mày, như này có khi tao với mày ra bắn một trận Half
-life có khi còn phê hơn nhỉ?
-Thằng Phong Mập ngồi ngay sau tôi, vỗ vai, vẻ mặt uể oải thiếu sinh khí.
-Ừ, có khi vậy còn vui hơn
-Tôi lầm rầm trong miệng, kiểu như bất mãn với Thầy về việc ngăn cách giữa hai lớp quá xa. Chứ tôi bắn Half
-Life thuộc dạng siêu gà, vì thế đã bỏ cuộc ngay lần đầu tiên chơi thử.
-Hay tí nữa chia phe anh em ta bắn thử đi!
-Thằng Hưởng phấn khích nói lớn.
-Được đấy, tí hỏi tụi kia xem!
Chẳng cần hỏi, cái xóm nhà lá ngồi cạnh nhau chỉ cần có động tĩnh gì cũng bu lại. Đang trong giờ học mà ngồi chia phe bắt đội ồn ào hết. Tôi thuộc dạng gà mờ nên chỉ ngoái cổ mà nhìn tụi nó bàn tán.
-Mấy em nam hàng thứ ba và cuối cùng đứng dậy!
Mấy thằng tôi đứng dậy, phủi bụi dính ở quần, đứa nào đứa nấy im thin thít. Cả hai lớp nhìn về phía những thằng được triệu tập đột xuất lên.
-Nhắc lại những gì anh, à Thầy vừa nói!
-……!
-….!
- Thầy có vẻ kiên nhẫn hơn cả chúng tôi!
-"Nhắc lại những gì anh, à Thầy vừa nói"!
-Phong mập cố vặn nhỏ tiếng, chỉ để cho nhóm chúng tôi vừa đủ nghe. Thằng nào thằng đấy cố nghiến răng mà nhịn cười.
-Sao, không ai nhắc được à, rồi bước lên đây!
Cấp trên nói thì binh bét phải nghe. Quân luật như sơn, chẳng phải sức mạnh quân đội là sự kỷ luật sao. Gần mười thằng con trai lớp tôi bước lên dàn hàng đưa ánh mắt xuống phía dưới.
-Giờ tất cả chạy năm vòng quanh sân trường, ba người về cuối chạy thêm hai vòng!
-Năm vòng cơ á?
-Thằng Hưởng đưa mắt nhìn cái sân trường rộng mà không tin những gì tai mình vừa nghe.
-Em muốn tăng thêm không, vậy thì mười vòng!
Vậy là khỏi trả giá nữa, chúng tôi bắt đầu chầm chậm chạy. Những tiếng cười chế giễu còn vang lại đằng sau lưng. Chẳng sao cả, quan trọng là Yên đã thấy ngày đầu tiên nhập ngũ của tôi như thế nào. Cái đó mới là điều phải bàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!