Rốt cuộc tôi cũng chỉ thâu nạp được cái câu "hồng nhan dễ kiếm, tri kỉ khó tìm" của lão anh trai tôi chứ chẳng nhớ được gì khác.
- "Liệu rằng có phải vậy không?".
Chẳng lẽ trong cuộc đời này, mỗi lần cứ gặp chuyện như thế, người ta không dám mưu cầu hạnh phúc riêng ình. Không dám vượt lên cái định kiến của dư luận để tìm kiếm ình cái mảnh ghép còn thiếu?
Giá như có bà chị Nữ tặc ở đây, có lẽ tôi sẽ bớt phải âu sầu thế này. Nói chuyện với ông anh trai tôi, cũng chỉ biết được cái kết quả cuối cùng, chứ về phương pháp anh tôi để tôi phải tự bơi.
- Kệ mày!
- Tuỳ mày!
Còn chị Xuyến thì trái ngược hoàn toàn, là con người cổ xuý cho phong trào "cái gì cũng làm hết sức", chị thường quan tâm tới quyết tâm của mình trong công việc, còn kết quả thì được mặc định ở vị trí thứ hai. Suy cho cùng , tính cách đó cần thiết cho tôi lúc này hơn.
- Reng, reng….!
Tiếng chuông điện thoại lại réo liên hồi, tôi từ từ nhấc máy:
- Alo! Cho hỏi ai đầu…
- Huynh hả, sư muội đáng yêu của huynh đây!
- À, bé Uyên , à không, sư…
- Hì hì, nhớ xưng hô ghê hen!
Tâm trạng tôi chẳng có hứng thú đâu mà cất lời, thế nên chưa kịp nói xong hết câu thì bị bé Uyên cắt ngang giữa chừng.
- Sao có số nhà huynh vậy?
- Thì hỏi Mẹ muội!
- À, ừ
- Tôi đưa tay lên trán vỗ cái đét, lú lẫn hết rồi.
Hiển nhiên, không phải vô duyên vô cớ mà tiểu sư muội của tôi lại đường đột hỏi thăm thằng sư huynh lâu rồi nó đã bỏ quên. Chắc rằng thằng Hà hoặc thằng nào đó muốn điều tra nguồn cơn chuyện gì đã xảy ra lúc sáng, nên thông qua tình đồng môn khai thác thông tin đây mà.
- Huynh có gì kể uội nghe không?
- Bắt đầu thu thập thông tin rồi đấy.
- Không, có gì đâu, huynh bình thường mà!
- Xạo, không tin, nghe giọng huynh là biết…!
- Không, huynh bình thường mà…….!
Một bên kiên quyết dùng lời ngon tiếng ngọt mua chuộc lòng người, một bên lì đòn cố thủ. Cuối cùng Uyên cũng đành chịu thua, buông ra câu giận dỗi:
- Nhớ nha, huynh không quan tâm tới muội rồi..
- Đâu có, huynh….!
- Tút…. tút..!
Chuyện của tôi, càng nhiều người quan tâm thì nó càng trở nên bi đát hơn. Giả sử rằng, nếu chuyện đó xảy ra thật, cái chuyện mà tôi cấm kỵ bản thân nghĩ về nó. "Hoàng và Dung có tình cảm" thì không biết rằng bạn bè của tôi sẽ nghĩ như thế nào:
- Thôi, hết duyên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!